Chương 4: Chiết Ánh Trăng

Người đó là nhân viên của EAW, lại tình cờ đang ở gần đó.

Lần này, cô Hà nói rất rõ ràng.

Không chỉ gửi biển số xe, mà còn nói chắc chắn sẽ đến trong vòng mười phút.

Tuy không tính là kịp thời, nhưng cũng tính là giúp Vân Li giải quyết được vấn đề.

Không còn tâm trạng trách móc nữa, lại thêm thời gian gấp gáp, Vân Li chỉ trả lời một câu: “Được” rồi kéo vali bước ra ngoài. Trong nhà chưa cảm nhận được, ra ngoài mới thấy không khí ẩm ướt và lạnh lẽo bao trùm.



Năm phút sau.

Điện thoại của Vân Li reo, hiển thị là số lạ ở Nam Vu. Nhìn thấy vậy, cô phản xạ tự nhiên bấm tắt. Nhưng ngay sau đó cô nhận ra, chắc là bên EAW gọi đến.

Cô đứng yên một lúc, nhìn cuộc gọi nhỡ, không dám gọi lại.

Lại sợ đối phương chờ lâu sẽ sốt ruột.

Do dự mãi.

Vân Li cắn ngón tay, lấy hết can đảm bấm gọi lại.

Tít.

Chỉ vang lên một tiếng, bên kia đã nghe máy.

Nhưng lại chẳng nói nửa lời.

Vân Li chủ động giải thích: “Xin lỗi… tôi lỡ tay tắt máy.” Cô không biết nên xưng hô thế nào với anh, ngượng ngùng hỏi: “Anh là bên EAW phải không ạ?”

Khoảng cách chỉ vài giây.

Người đàn ông ừ một tiếng. Giọng anh trầm, mệt mỏi, thấp và nhạt, như một cái bẫy giấu kín sau vẻ ngoài mê hoặc, không cảm xúc nhưng lại hút hồn người nghe: “Cô ra ngoài, qua đường, sẽ thấy một bãi đỗ xe.”

Vân Li chậm một nhịp, ngắt lời: “À?”

Người đàn ông dừng lại, giải thích: “Lối ra không được đậu xe.”

“Ồ, ừ, được.” Vân Li đáp: “Tôi đang đi ra.”

Người đàn ông hỏi: “Mang ô chưa?”

Vân Li vô thức liếc nhìn trong túi: “Mang rồi.”

“Đợi tôi ở cổng bãi đỗ xe.”

Nói xong, điện thoại tắt.

Cả cuộc gọi chưa đầy một phút.

Vân Li bối rối, lôi chiếc ô ra khỏi túi.

Theo lời anh nói, cô vừa tới bãi đỗ xe đã nhìn thấy một chiếc xe chậm rãi tới. So sánh biển số với biển số cô Hà gửi, cô mới chắc chắn. Qua ghế phụ, cô cúi xuống: “Chào anh, có thể mở cốp xe được không ạ?”

Cây khô chắn ánh đèn đường, ánh sáng rải rác trên mặt đất.

Bên trong xe mờ mịt, Vân Li chỉ thấy cằm anh trắng đến mức nhợt nhạt.

Người đàn ông hơi nghiêng đầu, như liếc về phía cô. Anh không nói gì, đội mũ áo khoác rồi bước xuống xe.Vân Li sững lại, vội nói: “À, không cần đâu… tôi tự làm được mà…”

Giọng cô nhỏ, mưa bất chợt rơi, át cả tiếng nói. Anh như không nghe thấy, đi đến bên cô, cầm lấy vali. Cô đành không nói tiếp, chỉ nói: “Cảm ơn anh.”

Những giọt mưa lác đác rơi, nhẹ nhàng rửa sạch thành phố.