Cô gật đầu một cái.
Phó Chính Sơ nói tiếp: “Nhưng sao cậu lại đến sớm thế? Bây giờ hình như vẫn chưa khai trương, phải đợi tới cuối tháng mới mở mà.”
Mọi thông tin khớp nhau, cộng thêm việc không biết trả lời sao, Vân Li đành thẳng thắn nói: “À… mình được mời đến.”
“Được mời?” Phó Chính Sơ dường như không hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm: “Vậy là cậu đang đợi người bên họ đến đón à?”
“Ừ.”
“Mình thấy cậu đợi khá lâu rồi.” Sau một thoáng do dự, Phó Chính Sơ không bị thái độ lạnh lùng của cô làm chùn bước, lại hỏi: “Cậu định đi đâu? Hay để mình đưa cậu một đoạn?”
Nghe vậy, cảnh giác trong Vân Li lại trỗi dậy, cô lắc đầu: “Không cần, cảm ơn cậu.”
Phó Chính Sơ nói: “Không sao đâu, coi như cũng có liên quan chút đến mình.”
Vân Li càng thấy nghi hoặc: “Ừm?”
“À.” Phó Chính Sơ chợt nhớ ra, giải thích một cách bình thản: “Vì EAW là do anh trai mình mở mà.”
Vân Li: “?”
Sao cậu không thẳng thắn bảo là do mình mở luôn đi?
Sau một hồi im lặng, Vân Li nghĩ lại, loạt hành động của cậu ta thực sự rất kỳ quặc.
Nói dối liên tục, lại còn vô cớ mời cô đi cùng. Như kiểu một nhóm lừa đảo, chuyên nhắm vào cô gái độc thân. Nghĩ đến đó, trong lòng cô dấy lên chút bất an.
Dù đang ở nơi công cộng.
Giữa đêm khuya, lại nơi xa lạ.
Không muốn tỏ ra quá rõ ràng, Vân Li mơ hồ tìm cớ, định rời khỏi khu vực này.
Phó Chính Sơ hình như cũng nhận ra lời nói của mình vừa “ra vẻ” lại hơi đáng ngờ, vội vàng giải thích. Nhưng chẳng mấy tác dụng, càng giải thích càng rắc rối, rồi cậu ta nhanh chóng rời đi.
Vì cẩn thận, Vân Li không đứng nguyên tại chỗ.
Cô đi quanh sân bay, rẽ trái rẽ phải nhiều lần, đến khi chắc chắn cậu ta không theo sau mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì sự việc nhỏ vừa rồi, Vân Li không muốn ở lại lâu, liền mở lại điện thoại.
Màn hình vẫn dừng ở giao diện chat.
Cô Hà chưa trả lời, nhưng cơn bực tức trước đó trong Vân Li đã phần lớn tan biến. Nhìn những lời lẽ sắc nhọn mình từng viết, cô thở dài rồi cuối cùng vẫn xóa từng chữ một.
Tiếp tục đứng chờ trong vô vọng, còn chẳng bằng tự cô tìm cách. Vân Li kéo lên, tìm tên khách sạn mà cô Hà gửi cho mình, rồi tra cứu vị trí đại khái.
Nó nằm gần Đại học Công Nghệ Nam Vu.
Chưa kịp nghĩ thêm, cô Hà người mất tích một thời gian bất ngờ nhắn lại. Có lẽ mấy chục tin nhắn liên tiếp trước đó đã phát huy tác dụng, cô Hà liên tục xin lỗi, nói là vô tình ngủ quên, không thấy tài xế bảo không thể qua, và đã tìm người khác đến đón cô.