Đêm đã chìm vào giấc ngủ sâu, dù sấm có đánh cũng khó mà tỉnh.
Dưới làn gió mưa lặng lẽ, sân bay Nam Vu vẫn vững vàng như núi Thái Sơn, sáng trưng và rộng lớn. Trông nó giống như một chiếc hộp khổng lồ, chứa trọn cả buổi làm ban ngày.
Lúc này vừa qua hai giờ sáng, nhưng lượng người qua lại vẫn không hề giảm.
Hành khách ngược xuôi tấp nập, còn Vân Li thì đứng một mình tại chỗ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại.
Đây là lần thứ hai Vân Li đến Nam Vu.
Lần trước là vào đầu xuân năm nay, cô đến để tham gia thi vòng hai nghiên cứu sinh của Đại học Công nghệ Nam Vu, ở chưa được mấy ngày thì phải về. Còn lần này, lý do chính là vì nhận được lời mời từ Khoa Học Kỹ Thuật Thực tế Ảo EAW.
VR là “thực tế ảo” là một trung tâm trải nghiệm công nghệ cao, nơi người ta có thể thử những sản phẩm công nghệ thực tế ảo mới nhất.
EAW là trung tâm trải nghiệm VR đầu tiên do Khoa Học Kỹ Thuật Ưu Thánh mở, dự kiến khai trương vào cuối tháng sau.
Trước đó, nơi này đã chạy thử ba ngày nhưng hiệu quả không như mong đợi, thế là họ mời nhiều blogger cùng các truyền thông cá nhân đến trải nghiệm, nhằm tạo hiệu ứng tuyên truyền trước khi khai trương.
Vân Li cũng nằm trong số những người được mời.
Qua email, cô được trao đổi với cô Hà người phụ trách phối hợp trực tiếp với cô.
Vé máy bay cùng chỗ ăn ở đều do bên tổ chức lo liệu, cô Hà cũng nói sau khi cô đáp xuống sẽ sắp xếp người đến đón.
Nhưng thời tiết thay đổi thất thường, chuyến bay của Vân Li bị hoãn ba tiếng.
Biết được thời gian hạ cánh mới của cô, cô Hà nói sẽ sắp xếp người khác đến đón. Sau khi xuống máy bay, Vân Li lại hỏi thêm lần nữa. Đối phương bảo tài xế đã xuất phát, dặn cô kiên nhẫn chờ đợi.
Thế nhưng đến giờ vẫn chẳng thấy bóng dáng ai, cô Hà cũng không hồi âm thêm tin nào.
Chỉ cần chờ thêm ba phút nữa là Vân Li đợi tròn một tiếng.
Vân Li co chân chống đất, tựa lưng vào vali, mặt căng lại khi soạn tin nhắn gửi cho đối phương. Gõ xong, cô đọc lại từ đầu đến cuối rà soát cách dùng từ.
Ổn rồi.
Không có lời lẽ thô tục.
Nêu rõ trách nhiệm của đối phương.
Giọng điệu bình tĩnh nhưng không thiếu khí thế.
Dù vậy, nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, Vân Li vẫn không nỡ bấm gửi.
Haiz.
Hình như vẫn hơi gắt.
Đang phân vân có nên chỉnh cho nhẹ nhàng chút hay không, suy nghĩ bỗng bị cắt ngang: “Xin chào?”