Chương 8: Nàng không hiểu

Sau khi trở về viện Mặc Viên của mình, Tạ Hoài Nghiên đi thẳng vào thư phòng.

Trong viện của hắn, những người có thể đến gần hầu hạ chỉ có hai tùy tùng và hai nha hoàn. Đông Nguyệt thấy hắn vào phòng liền bưng một ấm trà xanh lên, muốn vén rèm đi vào hầu hạ, lại bị tùy tùng Không Cốc tiến lên chặn lại: “Để ta đi, Đông Nguyệt tỷ.”

Hắn ta giơ tay định nhận lấy khay trong tay Đông Nguyệt, nhưng Đông Nguyệt lại né tránh, liếc hắn ta một cái: “Đưa cho ngươi làm gì? Ta vào dâng cho công tử.”

Không Cốc liền nhắc nhở nàng ta: “Công tử đã dùng ngũ thạch tán.”

Đông Nguyệt nhíu mày, đẩy khay trong tay sang cho Không Cốc, xoay người đi vào phòng phụ.

Tạ Hoài Nghiên dùng nước lạnh tắm qua để tản thuốc.

Nửa canh giờ sau, hắn khoác áo dài màu trắng nhạt, vạt áo hơi mở, tựa ngồi trên ghế gỗ đàn trước án thư. Mái tóc đen buông xõa sau lưng, có lẽ do ngũ thạch tán vẫn chưa tan hết, khóe mắt lộ ra một tầng hồng nhạt, dưới ánh nến vàng sáng rực, càng làm dung mạo thêm yêu kiều.

Cốt cách quý nhân, công tử như ngọc.

Trong lư đồng bằng đồng chạm khắc hình thú cát tường, từng đợt hương mai lan tỏa. Một cánh hoa hải đường nửa đỏ nửa hồng bị kẹp giữa những đầu ngón tay trắng lạnh của hắn.

Cặp mắt đen sâu như vực thẳm dần dần lộ ra vẻ lạnh lẽo...

...

Về sau ở vườn thược dược, Tạ Yên không còn cố ý tránh xa Đào Dạng nữa.

Mặc dù nàng ấy có phần kiêng kỵ với người bị cho là “xui xẻo”, nhưng nhìn cử chỉ đoan trang, dung mạo cũng không đến mức xấu xí khó coi của Đào Dạng, nàng ấy thực sự không sao ghét nổi.

Hơn nữa, khi Đào Dạng nói chuyện với nàng ấy, giữa hàng mày khóe mắt lúc nào cũng mang theo nụ cười nhàn nhạt, tựa như cơn gió tháng ba mùa xuân, khiến người ta vô thức cảm thấy dễ chịu.

Tạ Yên thấy Đào Dạng rất tốt.

Lúc đầu cố ý tránh đi là vì dạo này thuyết huyền học và Phật học đang thịnh hành, người bị cho là xui xẻo thường bị nói là số mệnh mang sát khí, mà gần đây thân thể nàng ấy lại hơi yếu, sợ bị Đào Dạng va phải vận xui.

Về sau, ngay cả nhị ca cũng không nói gì thêm, nàng ấy cũng không muốn cố tình lạnh nhạt với người khác, vì làm vậy trông như nàng ấy rất xấu xa.

Đến tối, Đào Dạng từ chỗ Hoàn Phức trở về phòng mình, nàng có chút mệt mỏi, đưa tay che miệng khẽ ngáp một cái. Hạnh Chi thấy vậy liền nói với nàng: “Nước nóng đã chuẩn bị xong, cô nương có muốn tắm không?”

Đào Dạng gật đầu với nàng ấy, tháo trang sức, rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Áo mỏng rơi xuống, nước bắn tung tóe.

Đào Dạng khép hờ đôi mắt, dựa vào thành thùng, mặc cho Hạnh Chi đứng phía sau hầu hạ.

Đây là lần đầu tiên Hạnh Chi đến Tạ gia ở Hoài Dương, hôm nay theo Đào Dạng cũng coi như mở mang được không ít điều.

Lần này đến Tạ gia ở Hoài Dương, Đào Dạng chỉ mang theo một mình nàng ấy, trong lòng có bao nhiêu vui mừng cũng chẳng có ai để nói, nghẹn đến mức khó chịu.

Đào Dạng vẫn nhắm mắt, giọng nói khẽ khàng, hỏi nàng ấy: “Hôm nay ngươi với nha hoàn của cửu cô nương đã đi đâu vậy?”

Nàng nhắm mắt nghe Hạnh Chi đứng phía sau líu lo nói mãi không ngừng, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười, cảm thấy những điều Hạnh Chi nói thật sự rất thú vị.

Nói đến cuối cùng, Hạnh Chi không nhịn được cảm thán: “Tạ gia ở đây đúng là quá xa hoa lộng lẫy, nô tì nằm mơ cũng không dám nghĩ lại có nơi như thế này. Tiểu thư nói xem, liệu hoàng cung có phồn hoa hơn nơi này không?”

Đào Dạng trước tiên trả lời nàng ấy một câu: “Một nơi dù có giàu đẹp đến đâu, ở lâu rồi e rằng cũng sẽ chán.”

Nói rồi nàng hơi nghiêng đầu, nghiêm giọng dặn dò: “Ở đây nói chuyện phải cẩn thận, đừng đem Tạ gia ra so với hoàng cung nữa.”

Hạnh Chi lập tức trở nên nghiêm túc, liên tục gật đầu.

Sau khi Đào Dạng tắm rửa xong, thay y phục, trở về nằm trên giường, nàng dặn Hạnh Chi: “Đi lấy cái hộp gỗ lê đặt trước bàn trang điểm lại đây.”

Trong hộp gỗ lê là viên hổ phách màu vàng mà phụ thân nàng, Tạ Lan đã tặng. Nàng lấy ra đưa cho Hạnh Chi, nói: “Ta nhớ ngày mai là sinh nhật ngươi, giờ đang ở đây cũng chẳng có quà gì để tặng, viên hổ phách này ngươi có thích không?”

Hạnh Chi nghe vậy thì vừa mừng vừa sợ. Trong lòng nàng ấy, hổ phách vốn là thứ rất quý, tuy nàng ấy không biết phân biệt, cũng chẳng rõ đỏ vàng xanh khác nhau thế nào, nhưng chỉ nhìn màu sắc và chất đá cũng biết là vật tốt, vì vậy có chút không dám nhận.

Đào Dạng nhét thẳng vào tay nàng ấy: “Cất cho kỹ.”

Rồi nàng dịu dàng mỉm cười: “Đi thắp hương đi, ta buồn ngủ rồi.”

Hạnh Chi rón rén buông màn giường cho nàng, trong lòng trăm mối ngổn ngang, thầm hối hận, vừa rồi có phải bản thân đã nói sai điều gì rồi không.

Đáng lẽ nàng ấy không nên nhắc trước mặt tiểu thư chuyện nha hoàn Tạ gia ở Hoài Dương ăn mặc ra sao.

Trên trời trăng sáng chiếu rọi ánh bạc, xuyên qua cành lá hắt vào khung cửa.

Đã là nửa đêm, Đào Dạng ngủ không yên, nửa tỉnh nửa mơ, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, cuối cùng nàng bỗng giật mình tỉnh giấc, nằm trên gối mà không còn chút buồn ngủ nào.

Những năm này nàng không quay lại Tạ gia ở Hoài Dương, nguyên nhân là vì sợ gặp hắn, lại càng sợ lần nữa làm phật ý hắn.

Nhà quyền quý, kiêng kỵ nhất là những điều xui rủi.

Nàng đã sớm chuẩn bị tâm lý cho mình.

Thế nhưng cho dù nàng đã cố gắng trấn an bản thân bình tĩnh đến đâu, thì khi nghe thấy Tạ Yên gọi một tiếng “nhị ca”, khi đứng trước mặt hắn, nàng vẫn như đối diện với màn đêm vô tận, vừa sợ hãi vừa căng thẳng.

Cho dù đã cách nhau nhiều năm, Đào Dạng vẫn nhớ rõ gương mặt lạnh nhạt, kiêu ngạo của thiếu niên năm ấy, khiến người ta không dám đến gần.

Khi đó còn nhỏ, có lẽ nàng thật sự đã va vào hắn, khiến hắn không vui. Nhưng nay hắn đã trưởng thành, thân hình cao lớn khỏe mạnh, cho dù nàng có xui xẻo đến đâu, có lẽ cũng không thể ảnh hưởng đến hắn nữa.

Thân phận của hắn tôn quý, khí độ trầm ổn, liệu có còn giống thuở niên thiếu, chấp nhặt nàng hay không?

Nếu người đó chỉ thấy nàng chướng mắt, vậy nàng gặp thì tránh đi là được.

Nhưng hôm nay, ánh mắt khó hiểu mà hắn liếc nhìn nàng một cái kia, rốt cuộc là có ý gì?

Đào Dạng nghĩ mãi không ra, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm lêи đỉиɦ màn, tâm trí dần trôi dạt mông lung.