Tạ Yên vừa gọi một tiếng, ánh mắt mọi người lập tức nhìn về phía sau rừng hoa hải đường, đặc biệt là mấy vị công tử thế gia đang đi cùng Tạ Hoài Nghiên.
Đào Dạng vốn đang trốn trong đình.
Nghe thấy nàng ấy gọi, nàng đành phải đứng dậy đi ra.
Đào Dạng không thích mặc đồ màu nhạt. Ngày thường y phục toàn là màu xanh trúc, vàng đậm hoặc xanh trời.
Nhưng lần này đến Tạ gia ở Hoài Dương, nàng lại mặc một bộ váy màu ngó sen nhạt, giản dị sạch sẽ tựa như gió hè lướt qua rừng lê. Chỉ có điều rừng hoa hải đường quá rực rỡ, khiến cho bộ y phục màu nhạt kia trở nên vô cùng nổi bật.
Đào Dạng cụp mắt, vừa đi ngang qua cây hải đường thứ nhất đã có một công tử thế gia nhướng mày.
Hắn ta hạ giọng nói: “Vị cô nương này, sao trước đây ta chưa từng thấy qua?”
Có người đáp lại: “Đây là ngũ cô nương Tạ gia ở Dương Hạ, đương nhiên là ngươi chưa từng gặp.”
“Tạ gia ở Dương Hạ? Tại sao dung mạo như vậy mà năm đó lại không được lão phu nhân nhận nuôi?”
Người khác khẽ ho nhẹ: “Vốn là được nhận rồi. Khi ấy nàng là người được lão phu nhân chọn đầu tiên, thậm chí còn được ở lại viện của bà. Nhưng vừa bước qua cửa phòng liền đυ.ng phải vị quý nhân kia, rồi bị nói là xui xẻo. Lão phu nhân nghe thấy vậy, nhất thời có điều kiêng kỵ nên đành để nàng rời đi.”
“Còn dặn nàng về sau phải tránh xa người ấy...”
Nói đến đây, dù có ngu dốt đến mấy, người nghe cũng đều hiểu. Bọn họ ngẩng đầu, len lén nhìn sang Tạ Hoài Nghiên một cái.
Gió cuối xuân vừa ấm vừa lạnh, cuốn theo từng cánh hoa hải đường bay đến, quấn lấy Đào Dạng.
Trong tóc, trên váy của Đào Dạng đều dính vài cánh hoa.
Thiếu nữ dáng người uyển chuyển, làn da trắng mịn, như bước trên đài sen mà đến, trong trẻo lại tươi đẹp.
Những cánh hoa hải đường vương trên mái tóc nàng dường như cũng lây chút thanh nhã, khẽ tỏa hương thơm...
Tựa như những gợn sóng trên mặt nước.
Nàng bước lên phía trước, không hề ngẩng đầu, mà chỉ khom người hành lễ: “Đào Dạng vấn an nhị công tử.”
Tạ Hoài Nghiên cúi đầu thoáng nhìn nàng một cái, sắc mặt không đổi, sau đó đáp một tiếng, rồi xoay người cùng mấy vị bằng hữu rời khỏi nơi này.
Thần sắc Đào Dạng bình thản, đôi mắt đẹp khẽ nâng lên, trên mặt không lộ ra bất kì cảm xúc nào. Chỉ đến khi bóng dáng kia đi xa, khuất dần trong tầng tầng nhánh lá, những ngón tay đang siết chặt trong tay áo của nàng mới dần thả lỏng ra.
Dây thần kinh căng chặt trong lòng cũng buông xuống, nàng khẽ thở ra một hơi.
Từ năm năm tuổi, Đào Dạng đã mang trên mình cái danh “xui xẻo”.
Cũng như vừa rồi Tạ Yên và Tạ Nguyên tránh nàng như tránh tà, bao nhiêu năm qua, mọi ánh mắt và lời nói của người ngoài nàng đã sớm không để tâm. Nhưng nàng vẫn sợ người đó.
...
Vườn Quỳnh Hoa.
Núi cao nước chảy, trăm hoa tỏa hương.
Trên bàn gỗ nam mộc dát vàng, chén đũa vàng bạc, ăn uống linh đình.
Các công tử thế gia trò chuyện hết sức vui vẻ, nâng chén mời trăng, ngâm thơ làm phú, vô cùng tiêu sái.
Hiện nay Tạ gia ở Hoài Dương có bốn phòng. Nhị phòng và tam phòng đều đang làm quan ở Kiến Khang. Còn gia chủ Tạ Vận đã sớm cáo quan rời khỏi Kiến Khang từ mấy năm trước, hiện tại đang quản lý toàn bộ Tạ gia.
Mặc dù ông không còn can dự triều chính nữa, nhưng nhi tử của ông, Tạ Hoài Nghiên đã giữ chức thứ sử Dự Châu được hai năm.
Nắm giữ toàn bộ quyền điều khiển binh mã Dự Châu.
Trên các con phố, trong mấy tửu trà, người ta thường hay truyền miệng nhau câu “một triều hai họ”.
Trong Tạ gia, nhị phòng, tam phòng đều làm quan ở Kiến Khang, còn nhị công tử Tạ gia thì lại cầm trong tay quyền sinh sát ở Dự Châu.
Dự Châu này e rằng từ lâu đã trở thành thiên hạ của Tạ gia rồi.
...
Sau khi đã ngà ngà say, ánh mắt của tam công tử Viên gia chợt dừng trên những ngón tay thon dài của người ngồi đầu bàn. Hắn ta cầm quạt cười nói: “Nghe nói hổ phách đỏ trong quốc khố tổng cộng chỉ có sáu viên, là do nhựa thông ngàn năm hóa thành, lại trải qua hàng vạn năm mới kết tụ được, thế mà trong tay Hoài Nghiên huynh lại có đến hai viên.”
Tạ Hoài Nghiên nghe thấy vậy liền cúi đầu nhìn viên hổ phách đỏ đang bị hắn xoay chơi giữa các ngón tay, khóe môi khẽ cong lên: “Chỉ là món đồ chơi nhỏ thôi, nếu Viên huynh thích thì cứ việc cầm lấy.”
Ngón tay thon dài khẽ nhấc, hai viên hổ phách đỏ trong suốt không tì vết liền bị hắn ném vào lòng tam công tử Viên gia.
Tam công tử Viên gia đương nhiên vui mừng, đứng dậy chắp tay: “Đa tạ Hoài Nghiên huynh.”
...
Mãi đến khi ráng chiều tan hết, đèn đuốc trong vườn Quỳnh Hoa được thắp sáng, bữa tiệc này mới tàn.
Những người ngồi ở đây, ngoài mấy vị công tử trong phủ ra, tất cả đều là khách quý từ các gia tộc khác đến thăm bằng hữu. Bọn họ uống rượu đến giờ này, đương nhiên cũng muốn tìm thêm một chút thú vui khác.
Có nha hoàn mặc y phục màu vàng nhạt bưng khay tiến lên. Trong khay là một đĩa ngọc trắng nhỏ, bên trong đựng ngũ thạch tán.
Thứ này rất được hoàng thất và các nhà quyền quý ưa chuộng, trong nhóm các công tử thế gia cũng có không ít người từng dùng qua.
Đĩa ngọc vừa đặt lên bàn gỗ nam mộc, đã có mấy vị công tử không chờ được trực tiếp nuốt vào bụng. Một lát sau, tam công tử Viên gia cùng ngũ công tử Trần gia liền hẹn nhau ra sau núi để “xả”.
Còn mấy vị công tử dòng chính Tạ gia, bọn họ đều có thị thϊếp trong viện, mà thứ này cũng có công dụng tráng dương, cho nên ai nấy đều về viện để "giải quyết".
Tạ Hoài Nghiên thỉnh thoảng cũng dùng thứ này, đối với thứ này không thể nói là yêu thích, chỉ coi như một thú vui tiêu khiển mà thôi.
Hắn cúi đầu nhìn một lúc, cuối cùng vẫn dùng qua một chút...