Chương 6: Tránh né

Lúc năm tuổi, Đào Dạng từng đến Tạ gia, cho nên vẫn còn chút ấn tượng.

Ước chừng đi được một nén nhang, Tần ma ma dẫn đường phía trước nghiêng đầu nói: “Phía trước chính là Tồn Ngọc Đường, lão phu nhân sau khi nhận được thư đã sai người chuẩn bị sẵn yến tiệc chờ các vị.”

Tần ma ma mặc dù là hạ nhân, nhưng y phục trang sức lại vô cùng xa hoa, so với phụ nhân bình thường thậm chí còn sang trọng hơn.

Hoàn Phức khẽ gật đầu với bà ta.

Sau khi đến viện của lão phu nhân Tạ gia, chuyện thỉnh an chào hỏi đương nhiên không cần phải nói.

Dùng bữa tối xong, lão phu nhân liền sai người dẫn họ đến chỗ ở. Nơi ấy cách viện của lão phu nhân không xa, chỉ mất một khắc là tới, là một tiểu viện hai gian thanh nhã mà tráng lệ.

Tạ Lan và Hoàn Phức ở chính viện, còn Đào Dạng và Tạ Ngọc Phạn mỗi người một gian phòng phía đông, một gian phòng phía tây.

Về nhi tử Tạ Liễm chỉ có thể ở dãy phòng sau viện.

Đối phương rất không phục: “Mẫu thân! Gian phòng phía tây và phía đông của Tạ gia ở Hoài Dương đều xa hoa rộng rãi, ngũ tỷ và lục tỷ nên ở chung một phòng mới phải!”

Hắn ta tức giận nói, nhưng không một ai để ý tới, cuối cùng đành để tên sai vặt mang hành lý của mình đến dãy phòng sau viện.

Sau một ngày dài đi đường, ai nấy đều vô cùng mệt mỏi, cho nên sau khi tắm rửa xong, bọn họ liền đi nghỉ sớm.

...

Sáng hôm sau, Tạ Lan dẫn Tạ Liễm đi chào hỏi các phòng trong phủ, còn Hoàn Phức thì dẫn Đào Dạng và Tạ Ngọc Phạn đến chỗ lão phu nhân thỉnh an.

Khác hẳn với sự vắng lặng trong viện của lão phu nhân lúc chạng vạng ngày hôm qua, sáng nay trong viện lại vô cùng náo nhiệt.

Dòng chính Tạ gia vốn chưa từng phân gia, cho nên mấy đời đều ở chung, con cháu đông đúc, quấn quýt bên gối.

Đào Dạng nhìn thấy bốn vị cô nương ngồi ngay ngắn bên tay trái lão phu nhân, ai nấy đều đoan trang, hiểu lễ nghĩa, dịu dàng đáng yêu.

Các nàng ấy không phải người của dòng chính Tạ gia, mà là giống Đào Dạng, đều xuất thân từ các chi nhỏ.

Tạ gia tồn tại đã mấy trăm năm, chi nhánh nhiều vô kể, cho nên từ hơn mười năm trước, Tạ lão phu nhân đã chọn ra những tiểu cô nương có dung mạo, tính cách tốt từ các chi nhỏ mà mang về dạy dỗ.

Một là để các chi khác của Tạ gia không đến mức sa sút.

Hai là để liên hôn, từ đó củng cố giao tình giữa các thế gia.

Đối với dòng chính và các chi nhỏ của Tạ gia mà nói, đây được xem như là chuyện đôi bên cùng có lợi, dù sao bốn vị cô nương kia cũng là đối tượng khiến các cô nương của những chi khác hâm mộ không thôi.

...

Sau khi ở lại Tồn Ngọc Đường của lão phu nhân chừng nửa canh giờ, nhóm cô nương ăn điểm tâm, trái cây rồi trò chuyện cười nói quả thực cũng có hơi nhàm chán. Lão phu nhân thấy thế, mỉm cười lên tiếng: “Đừng quá câu nệ.”

Ánh mắt bà hiền hòa, nâng tay chỉ về phía một cô nương mặc váy gấm màu lục thủy phía bên phải: “Yên Nhi, con dẫn hai vị tỷ tỷ ra vườn đi dạo đi.”

Tiểu cô nương được gọi có lẽ chỉ vừa mới đến tuổi cập kê, trên mặt vẫn còn nét non nớt. Nghe thấy lời tổ mẫu nói, nàng ấy ngoan ngoãn đồng ý.

Có lẽ vì hơi rụt rè, nàng ấy còn kéo thêm một người khác cùng mình dẫn Đào Dạng và Tạ Ngọc Phạn ra vườn đi dạo.

Cuối xuân, gió nhẹ thổi qua, khắp nơi tràn ngập hương hoa cỏ. Tạ Yên đảo đôi mắt đen láy, hỏi Đào Dạng và Tạ Ngọc Phạn: “Hai vị tỷ tỷ muốn đến vườn mẫu đơn hay vườn thược dược?”

Tạ Ngọc Phạn suýt nữa buột miệng nói “vườn mẫu đơn”, nhưng lại nhớ tới lời mẫu thân dặn, hiện tại đang ở dòng chính Tạ gia, từng lời nói, hành động đều phải suy nghĩ cẩn thận, không được có bất kỳ sơ suất nào.

Nàng ấy nghiêng đầu nhìn Đào Dạng. Đào Dạng khẽ mỉm cười với Tạ Yên: “Thời điểm này vừa hay thược dược đang nở đẹp nhất. Vậy không bằng Yên Nhi muội muội dẫn chúng ta đến vườn thược dược xem thử? ”

Tạ Yên nghe xong thì gương mặt lộ rõ vui mừng, liên tục gật đầu: “Được, vậy chúng ta đến vườn thược dược.”

Từ lúc ra khỏi Tồn Ngọc Đường của lão phu nhân, Tạ Yên và Tạ Nguyên - người bị nàng ấy kéo đi cùng đều cố ý đi sát về phía bên trái con đường lát đá vụn.

Đào Dạng liếc nhìn một cái, nàng vốn đi song song với các nàng ấy, nhưng dần dần bước chân lại chậm lại, giữ khoảng cách với bọn họ.

Sắc mặt nàng bình thản, cũng không để ý cái gì, chỉ lặng lẽ thưởng thức cảnh cuối xuân.

Thỉnh thoảng Tạ Yên quay đầu nhìn nàng, trong mắt mang theo chút khó hiểu.

Khi sắp đi ngang qua một khu rừng hoa hải đường, phía trước không xa bỗng truyền đến tiếng người nói chuyện.

Tạ Yên hơi nhướng mày, nở nụ cười nhạt: “Là nhị ca.”

Nói rồi, nàng ấy vui vẻ bước nhanh hơn. Ngay khi vừa rẽ qua vài gốc hải đường, Tạ Yên ngọt ngào gọi: “Nhị ca ”

Tạ Nguyên cùng Tạ Ngọc Phạn cũng nối gót theo sau nàng ấy.

Đào Dạng nghe thấy tiếng “nhị ca”, chân vừa nâng lên liền hạ xuống, nàng liếc nhìn người đứng sau mấy gốc hải đường mờ ảo một cái, rồi xoay người đi vào lầu bát giác bên cạnh.

Nam tử được gọi khẽ nghiêng đầu, tầm mắt dừng trên gương mặt non nớt của Tạ Yên, mỉm cười với nàng ấy: “Lại muốn dẫn người đến vườn thược dược của muội sao?”

Giọng điệu của hắn vô cùng trong trẻo, biểu cảm dịu dàng tựa như gió xuân thoảng qua.

Tạ Yên bị hắn nói trúng tim đen, có hơi xấu hổ: “Nhị ca lại trêu muội.”

Tạ Yên thích nhất là thược dược, vườn thược dược trong phủ cũng chính là món quà sinh thần năm ngoái mẫu thân tặng nàng ấy.

Tạ Hoài Nghiên khẽ cong môi cười, giơ tay nhặt lấy một cánh hoa hải đường dính trên tóc Tạ Yên.

Sau đó, ánh mắt hắn hơi nâng lên, xuyên qua đỉnh đầu Tạ Yên mà dừng lại phía sau mấy gốc hải đường, hỏi nàng ấy: “Người ngồi trong đình là ai?”

Tạ Yên quay đầu lại mới nhận ra Đào Dạng không theo kịp. Nàng ấy không lấy làm lạ, thấy nhị ca dường như rất hứng thú, liền gọi lớn: “Đào Dạng tỷ tỷ, lại đây đi!”