Chương 5: Đến Tạ gia

Sau khi hỏi thăm vài câu, ông lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp được quấn khăn lụa màu lam, mỉm cười đưa tới trước mặt hai nữ nhi: “Lần này đi Thất Châu, phụ thân có mang về cho các con chút quà.”

Bên trong chiếc hộp ấy là hai khối hổ phách có kích cỡ tương đồng... Chỉ có điều, màu sắc lại không giống nhau.

Hoàn Phức thoáng nhìn qua, sắc mặt ngay lập tức trầm xuống, bà khẽ liếc sang Tạ Lan.

Nhưng vẻ mặt Tạ Lan vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, ông đem khối hổ phách màu xanh lam đưa cho Tạ Ngọc Phạn, dịu giọng nói: “A Phạn hợp với màu xanh, cái này để A Phạn giữ.”

Sau đó, ông đưa khối hổ phách màu vàng còn lại cho Đào Dạng.

Hổ phách chia ra nhiều loại: Màu đỏ là thượng phẩm, xanh lam đứng thứ hai, còn vàng lại chỉ là loại bình thường.

Ông nói với Đào Dạng: “Đều như nhau cả.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Hoàn Phức càng thêm khó coi hơn.

Tặng hai nữ nhi hai món quà khác nhau thì cũng thôi đi, việc gì còn phải nói dối Dạng Nhi?

Hoàn Phức đang bực bội, thì thấy Đào Dạng nhận lấy khối hổ phách ông đưa, đôi mắt đen sáng rực ánh lên niềm vui, nàng nói khẽ: “Cảm ơn phụ thân, nữ nhi rất thích.”

Tạ Lan thấy nàng tươi cười hớn hở, cũng hài lòng gật đầu. Cả nhà ngồi trong xe ngựa cứ thế trò chuyện suốt dọc đường với nhau.

Xe ngựa chạy dọc theo đường chính, thời điểm tới Hoài Dương thì đã đến giờ dậu*.

*Giờ dậu: Khoảng thời gian từ 17 giờ đến 19 giờ.

Trước đó, Tạ Lan đã gửi thư báo tin, nên người tới đón là quản sự của Tạ phủ cùng một vị ma ma bên người chủ mẫu Tạ gia.

Sau khi xuống xe, Hoàn Phức mỉm cười cùng ma ma khách khí trò chuyện vài câu. Rồi đi theo đối phương đến Tồn Ngọc Đường bái kiến lão phu nhân Tạ gia.

Cuối xuân, hoàng hôn rực rỡ, ánh chiều nhuộm sáng cả cổng lớn Tạ phủ. Từ cửa lớn bước vào, mọi thứ đập vào mắt đều là vàng son nguy nga, qua bức tường chắn, men theo hành lang, khắp nơi đều là nhà cao mái rộng, hoa cỏ kỳ lạ, núi giả, hồ sen... Thậm chí còn có cả cảnh non nước hữu tình.

Tất cả đều gói gọn trong một phủ trạch rộng lớn này.

Tạ Ngọc Phạn đi bên cạnh Đào Dạng, hạ giọng đắc ý nói: “Tỷ tỷ nhìn xem, muội đâu có nói dối tỷ? Tạ gia ở Hoài Dương là đại gia tộc đứng đầu vùng Dự Châu đấy. Chỉ riêng phủ này thôi cũng gần bằng cả Dương Hạ của chúng ta rồi.”

Đào Dạng khẽ liếc nàng ấy một cái, dịu giọng đáp: “Muội nói phải, đi trong đây quả thật rất dễ lạc đường.”