Đào Dạng vội vàng giải thích thay: “Hằng ca ca đi đường gấp, có lẽ sợ mẫu thân giữ lại trong phủ thêm mấy hôm nên không dám đến.”
Bên cạnh Hoàn phu nhân, Tạ Ngọc Phạn vừa nhấm nháp những quả anh đào đỏ mọng vừa nói: “Đã nói là đi gấp, thế mà vẫn có thời gian ghé gặp tỷ cơ đấy.”
Lời nói thẳng thừng ấy khiến Hoàn phu nhân khẽ nhìn Tạ Ngọc Phạn một cái, còn Tạ Đào Dạng thì cúi đầu, má ửng hồng như cánh hoa đào nở rộ ngoài sân.
“Tạ gia ở Hoài Dương đã gửi thiệp mời đến rồi, nói rằng Tạ lão phu nhân tổ chức tiệc mừng thọ, bảo chúng ta cùng đến dự.”
Trên gương mặt Hoàn Phức thoáng hiện lên ý cười: “Lão phu nhân sinh vào cuối tháng năm, có lẽ tuổi cao rồi nên thích náo nhiệt, muốn chúng ta đến trước tết Đoan Ngọ để cả nhà cùng đón tết chung luôn cho vui.”
Bọn họ chỉ là một chi nhỏ tách ra từ dòng chính Tạ gia ở Hoài Dương. Hai bên đã xa cách hơn trăm năm. Nay dòng chính ở Hoài Dương vẫn còn nhớ tới họ, quả là chuyện chẳng dễ dàng gì.
Truy ngược lại, tổ tiên của bọn họ vốn là lục công tử - một người con thϊếp thất xuất thân từ dòng chính Tạ gia năm xưa đến đây định cư.
Trải qua nhiều thế hệ, hai bên từng có lúc đoạn tuyệt quan hệ, mãi đến đời phụ thân của Tạ Đào Dạng, việc qua lại mới dần khôi phục trở lại.
Vì thế, khi Hoàn Phức nhận được thiệp mời từ dòng chính, trong lòng bà không khỏi vui mừng.
Tạ Ngọc Phạn từng có vài lần đến dòng chính Tạ gia, đương nhiên cũng háo hức không kém.
Nghe thấy mẫu thân nói vậy, nàng ấy vui sướиɠ nói: “Còn nửa tháng nữa sẽ đến tết Đoan Ngọ, mẫu thân, ngày mai người hãy gọi thợ may đến đi. Nữ nhi muốn làm vài bộ y phục mới.”
Nói xong, Tạ Ngọc Phạn lại đòi thêm cả trang sức để phối cùng.
Hoàn Phức đều gật đầu đồng ý. Thấy sắc mặt Đào Dạng dịu dàng nhưng lại im lặng, bà khẽ nhướng mày, đưa tay ra, nhẹ giọng nói: “Dạng Nhi, con không muốn đi sao?”
Những năm qua, mặc dù Hoàn Phức thường đến thăm dòng chính ở Hoài Dương, nhưng Đào Dạng lại chưa từng đi cùng dù chỉ là một lần.
Trước kia Đào Dạng còn nhỏ, Hoàn Phức cũng không ép buộc. Nhưng hiện tại nàng đã đến tuổi cập kê, cũng nên cùng bà đến dòng chính thăm hỏi qua lại một chút.
Ngay khi Hoàn Phức vừa định mở miệng khuyên nhủ, thì Đào Dạng đã ngẩng đầu, mỉm cười với bà: “Mẫu thân, nữ nhi đi.”
Rồi nàng nhẹ giọng nói thêm: “Ngày mai nữ nhi và muội muội sẽ cùng người đi chọn vài món trang sức.”