Chương 2: Hoàn Hằng

Thấy vẻ mặt hắn ta căng thẳng, dường như sợ nàng giận, Đào Dạng khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng hỏi: “Hằng ca ca ra ngoài làm việc gì, có thuận lợi không?”

Hoàn Hằng nghe vậy vội gật đầu liên tục: “Mọi việc đều đã xong, gặp được ngũ muội muội rồi, ta cũng phải lên đường về Trúc Lăng đây.”

Mưa bụi rơi lất phất, giọng nói trong trẻo mà điềm đạm của nam tử vang lên bên hồ.

Hai người họ đã sớm định hôn từ tết Nguyên Đán năm ngoái, chỉ là ngày thành thân vẫn chưa được xác định.

Hoàn gia là gia tộc có nhiều thế hệ lâu đời nhất ở Trúc Lăng, từ đây đến đó phải đi mất hai ba ngày đường. Tính ra đến nay đã tròn bốn tháng kể từ lần gặp mặt đầu tiên của hai người vào cuối năm ngoái.

“Đào Dạng muội muội đã nhận được thư ta gửi chưa?”

Đào Dạng khẽ gật đầu: “Hôm qua ta vừa nhờ người mang đến Trúc Lăng, không ngờ hôm nay đã gặp được Hằng ca ca rồi.”

Hai người trò chuyện bên hồ gần nửa canh giờ, từ mỗi người che một chiếc ô, cuối cùng chỉ còn lại một chiếc.

Đào Dạng biết mẫu thân thường có thói quen nghỉ trưa, nhưng cũng không dám ở bên ngoài quá lâu, liền nói với Hoàn Hằng: “Trời cũng không còn sớm nữa, Hằng ca ca mau lên đường đi, để trước khi trời tối còn có thể dừng chân nghỉ ở trạm dịch.”

Hoàn Hằng vẫn có chút lưu luyến không nỡ rời, ánh mắt chăm chú nhìn nàng, rồi lại nở nụ cười sáng sủa, mang theo chút mong chờ hỏi: “Nghe nói tháng sau Tạ lão phu nhân sẽ tổ chức tiệc mừng thọ, Đào Dạng muội muội cũng sẽ đi chứ?”

Hiện nay, các thế gia vọng tộc đều có giao tình qua lại, mà trong vùng Dự Châu, Tạ gia ở Hoài Dương còn là gia tộc có quyền thế nhất.

Lần này, lão phu nhân bước vào lục tuần*, đương nhiên sẽ gửi thiệp mời đến Hoàn gia ở Trúc Lăng.

*Lục tuần: 60 tuổi.

...

Thời điểm Đào Dạng trở về phủ, trên trời mưa vẫn còn giăng như sương khói, rả rích mịt mờ.

Ngay khi vừa bước qua cổng, nàng liền biết mẫu thân đã sai người đi tìm mình khắp nơi.

Sau khi vào chính viện hành lễ xong, nàng ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hoàn Phức, thành thật kể lại mọi chuyện: “Thư của Hằng ca ca đưa đến gấp quá, nữ nhi vội đi xem nên quên mất chưa kịp nói với mẫu thân.”

Hoàn Hằng vốn là ngoại tôn của mẫu thân Hoàn phu nhân, cũng coi như là người bà nhìn từ nhỏ đến lớn.

Mà Đào Dạng từ trước đến nay vẫn luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nên sau khi nghe nàng nói xong, bà cũng không trách mắng, chỉ hỏi mấy câu về việc Hoàn Hằng lần này đến Dương Hạ làm gì, rồi thở dài một tiếng: “Tiểu tử này đã đến Dương Hạ sao lại không ghé phủ một chuyến, cũng đã mấy tháng ta không gặp nó rồi.”