Chu Hoài Yến từng nghi ngờ, giờ thì tin chắc. Không phải cung nữ nào cũng có thể bóp nát hạ thể của thích khách bằng tay không.
“Á á á...!”
Cảnh máu me như thế này, Chu Hoài Yến sống hai kiếp người mới gặp lần đầu, hắn thấy dạ dày quặn thắt.
“Hồng Đậu...”
Hơi thở yếu ớt của thiếu niên khiến Hồng Đậu hoảng hồn, nàng ấy đá văng tên thích khách rồi quay lại xem tình trạng của Cửu hoàng tử.
“Điện hạ! Điện hạ sao rồi? Có bị thương không?”
“Tay của nữ tử, phải nên... giữ gìn chút.”
Chu Hoài Yến đưa một con dao găm cho nàng ấy.
Hồng Đậu: “... Tạ ơn điện hạ.”
Chu Hoài Yến ra khỏi xe, Hồng Đậu tập hợp người của phủ quốc công bảo vệ hắn ở giữa, tạo thành một bức tường người. Ở bên ngoài trâu bò gia súc hoảng sợ chạy tán loạn, cản trở bọn họ, nhưng chỉ là cản trở mà thôi.
Không lâu sau Chu Hoài Yến nghe thấy tiếng ngựa hí vang vọng.
... Đó là ngựa của cữu cữu.
[Ừm, xem ra vở kịch sắp kết thúc rồi.]
Hắn bắt đầu nghĩ xem lát nữa nên khóc lóc thảm thiết để thêm điểm cho hình tượng tiểu hoàng tử bất tài, hay là tỏ ra điềm tĩnh cho cữu cữu khỏi lo lắng?
Ừm, hơi phân vân.
Nhưng Vệ quốc công không cho hắn thời gian suy nghĩ.
“Hoài Yến!”
Vệ quốc công cầm trường kích Ngân Hàn phi ngựa đen lao tới.
Lần đầu Chu Hoài Yến thấy cữu cữu gϊếŧ người.
Hắn biết Vệ quốc công chinh chiến nhiều năm, nhưng nay đã hơn năm mươi, thân thể không còn như trước. Trong lòng Chu Hoài Yến ông ấy chỉ là lão nam nhân nghiêm khắc, cổ hủ mà đáng yêu.
Nhưng lúc này, chiến mã lao vυ"t qua, trường kích xoay một vòng là máu tươi văng tung tóe, mấy cái đầu rơi xuống.
... Hấp dẫn hơn phim kiếm hiệp trên ti vi nhiều.
Chà, ngầu quá!
Vệ quốc công tự mình chỉ huy, chưa đầy mười lăm phút vụ ám sát đã kết thúc.
“Hoài Yến!”
Giang Nghị mặc giáp sắt lấm máu chạy tới, nét mặt đầy lo lắng.
“Cữu cữu!”
Chu Hoài Yến chợt nhớ tới hình tượng tiểu hoàng tử yếu ớt bất tài, quyết định khóc lóc cho đã, tốt nhất là ngất đi. Nhưng hắn vừa bước tới thì thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm.
Hả?
Thiếu niên ngã xuống.
... Lần này là xỉu thật.
...
Chu Hoài Yến sốt cao cả đêm, bất tỉnh.
Hồng Đậu cũng hít phải bột thuốc trên mũi tên, song lại không sao. Thái y chỉ biết đó là độc dành cho nam nhân nhưng không rõ là độc gì.
Vệ quốc công nổi giận.
Đêm đó mấy vạn cấm quân xuất động, bắt hết tất cả dị tộc trong kinh thành. Tính sơ thì có đến mấy chục ngàn nô ɭệ dị tộc, trong số đó có cả một số dị tộc được quan lại nuôi dưỡng trong nhà.