Chương 4

Thời đại này việc buôn bán nô ɭệ là hợp pháp, phần lớn đều do quan phủ quản lý.

Đám người kia ai nấy áo quần rách nát dơ dáy nhưng nét mặt và xương cốt lại sắc nét, không giống người Đại Chu. Chỉ có vài đường dây buôn bán nô ɭệ, nghĩ đến chuyện cữu cữu vừa từ phương Bắc trở về, Chu Hoài Yến đoán đây là nô ɭệ từ các bộ lạc phương Bắc.

“Điện hạ, coi chừng nhiễm lạnh. Đó là súc sinh dơ bẩn, chớ làm ô uế mắt điện hạ.”

Hồng Đậu kéo rèm xe xuống, cau mày:

“Người của Thị Ti Thự ngày càng hỗn láo, không biết đường này dành cho ai sao?”

Chu Hoài Yến không trả lời, hắn biết đây là chuyện thường ở triều đại phong kiến.

Một bên là đoàn xe của Vệ quốc công phủ, một bên là đoàn người vận chuyển hơn trăm nô ɭệ và súc sinh, tuy đường rộng nhưng vẫn bị tắc. Tiếng la hét bên ngoài càng lúc càng lớn làm Chu Hoài Yến giật mình.

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hắn lập tức nắm lấy tay đại cung nữ.

“Hồng Đậu, ngươi vừa nói gì?”

“Đừng... đừng làm ô uế mắt điện hạ?”

“Không phải, câu sau!”

“Người của Thị Ti Thự không có phép tắc, sao lại vận chuyển nô ɭệ bằng con đường này...”

Chưa nói hết câu, Hồng Đậu đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Xẹt!

Xẹt xẹt xẹt...

Ngay sau đó là tiếng gió xé tai rồi một loạt mũi tên lao vυ"t tới...

“Giang Nghị, để mạng ngươi lại!”

Mấy mũi tên cùng bắn tới khiến chiếc xe ngựa sang trọng bỗng chốc thủng lỗ chỗ như cái sàng.

“Điện hạ cẩn thận!”

Tiểu hoàng tử bị cung nữ đè xuống, may mà xe ngựa trải thảm dày nên không bị thương nặng.

Cửa sổ xe bị bắn thủng, trên đầu hắn là mấy mũi tên sắt lạnh lẽo, lông chim ở đuôi tên vẫn run rẩy, tỏa ra thứ bột phấn quỷ dị. Không khí lập tức nồng nặc mùi lạ.

“Đáng chết, có độc!”

Hồng Đậu vội lấy khăn tay thấm nước bịt kín miệng mũi thiếu niên.

Tiếng hô quái dị kia khiến Chu Hoài Yến đoán ra thân phận của thích khách.

... Dị tộc.

Khi vào cung cữu cữu dẫn đội xe này, lúc về lại đổi sang cho hắn. Nghĩa là những thích khách kia nhầm hắn với cữu cữu.

Chu Hoài Yến thở dài, đúng là xui thật.

Về đến nhà nhất định hắn phải đòi cữu cữu vài món bảo vật, bồi thường cho trái tim nhỏ bé bị tổn thương này. Lưỡi đao đẫm máu kia làm hắn hoa cả mắt.

Ầm!

Một thích khách phá cửa xông vào. Thấy ánh mắt bình thản của đối phương, Chu Hoài Yến nhíu mày.

... Hình như đối phương nhận ra hắn.

Trong lúc thiếu niên còn đang nghĩ ngợi, Hồng Đậu đã rút vũ khí xông tới giao đấu. Đại cung nữ này được cữu cữu chọn rất kỹ lưỡng, nghe nói xuất thân từ ám vệ.