Quyển 1 - Chương 28

Tiếp theo, họ sẽ đi khách sạn thôi.

Nhưng điều đó thì có liên quan gì đến anh?

Nóng bức đến khó chịu, Sở Kiền Trạch khẽ kéo khóe miệng xuống, một tay dùng sức, trực tiếp giật chiếc áo khoác xuống.

Động tác mạnh mẽ đầy dứt khoát, làm không khí lại bùng nổ đến đỉnh điểm, họ vươn tay ra, muốn đón lấy chiếc áo khoác đen của chàng trai ngầu lòi.

“Soái ca, ném về phía này!”

Ừ.

Chiếc áo khoác được tung lên, nhẹ nhàng rơi xuống, đáp xuống bên cạnh sân khấu.

“Tiếp tục đi.” Anh nói với người nhảy chính.

Vân Trú Giới cảm thấy cả người nóng ran, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ. Cố gắng muốn ngồi dậy từ mặt sàn, nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào.

Vừa mới uống ly rượu Chung Mục đưa, sau đó liền thành ra thế này.

Trong rượu có gì?

Vân Trú Giới chậm rãi nghĩ.

“Vân tổng, tôi đưa anh đi.”

Giọng trung tính vang lên, Vân Trú Giới nhíu mày lại.

Chung Mục từ lúc bắt đầu đã có mục đích, ly rượu lại qua tay cậu ta, nói người này không biết tình, căn bản không có sức thuyết phục.

Vân Trú Giới cũng không tin tưởng cậu ta.

Thà là...

Ánh mắt nhìn đến sân khấu, người đàn ông kia dưới ánh đèn như phát ra ánh sáng, cả người tỏa ra mị lực khác thường.

Tuy rằng anh nói năng ngả ngớn, hành vi tệ hại, nhưng chẳng hiểu sao, Vân Trú Giới lại cảm thấy người này đáng tin.

Hắn nhìn người trên sân khấu, ánh mắt lộ ra một chút mờ mịt.

“Giúp... giúp tôi với, làm ơn.”

Thanh âm rất nhỏ, rất nhanh chìm vào tiếng ồn của quán bar.

Chắc chắn không nghe thấy đâu, Vân Trú Giới nghĩ.

“Người này lớn lên thật xinh đẹp, bộ dạng như này lại có một vẻ quyến rũ khác. Hay là chúng ta đổi một chút, để tôi đưa anh ta đi, thế nào?”

Chung Mục gạt tay người bên cạnh đang vươn tới, tiến lên muốn đỡ người dậy: “Vân tổng, đừng làm loạn, tôi đưa anh đi.”

Vân Trú Giới mặt ửng hồng, trực tiếp hất tay đối phương ra, cố gắng lạnh giọng: “Cút.”

Chung Mục trợn trắng mắt, cậu ta cũng không muốn lãng phí thời gian quý báu vào việc này. Vân Trú Giới tuy là một đối tượng tốt, nhưng hiện tại còn có một người còn tốt hơn kia kìa.

“Được rồi, đi theo tôi!” Nói rồi, liền đỡ người dậy.

Bị người kéo lên, Vân Trú Giới dồn hết sức lực vùng vẫy thoát ra, mắt thấy sắp ngã xuống đất, lại bị người kéo vào lòng ngực.

“Anh không sao chứ?” Giọng nói ẩn chứa một chút lo lắng.

Vân Trú Giới miễn cưỡng ngước mắt nhìn lên.

Sở Kiền Trạch... Anh không phải đang ở trên sân khấu sao.

Ý thức chìm vào bóng tối.

Sở Kiền Trạch đang say sưa trong điệu nhảy, ánh mắt chợt thoáng thấy Vân Trú Giới. Hắn nhìn về phía anh, dường như mang theo một chút mông lung.

[Lên sân khấu khiêu vũ. (đã hoàn thành).]

[Nhiệm vụ ẩn: Đưa Vân Trú Giới rời đi, đảm bảo hắn qua đêm an toàn.]

Nhìn thấy dòng cốt truyện đột ngột hiện ra, ánh mắt Sở Kiền Trạch khẽ động. Anh nhặt chiếc áo khoác vắt lên vai, một bước mạnh mẽ nhảy xuống sân khấu.

“Ê, cậu đi đâu vậy?” Người nhảy chính gọi với theo.

Sở Kiền Trạch xua tay: “Không chơi nữa.”

“Soái ca, cho xin phương thức liên lạc với!”

“Cậu tên gì đấy? Làm quen kiểu gì vậy.”

Không để ý đến những lời xì xào xung quanh, Sở Kiền Trạch nhanh chóng bước ra khỏi đám đông. Vừa thoát ra, anh liền thấy Vân Trú Giới loạng choạng bước sang bên cạnh, dường như sắp ngã.

Nhanh chân bước tới, anh nắm lấy cánh tay kéo người vào lòng, đối phương lập tức mềm nhũn ngã vào vòng tay anh.