Anh nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện người bên cạnh lại là Vân Trú Giới. Vừa nãy chỉ chú ý đến chiếc cặp và động tác của tên trộm, không để ý đến những thứ khác.
Người bị trộm chính là Vân Trú Giới, mà mình bây giờ lại đang ôm cổ hắn, ra vẻ thân thiết như anh em tốt.
Vân Trú Giới lạnh lùng nói: “Bỏ tay ra.”
Sở Kiền Trạch thu tay lại, xoa xoa cổ mình, mang theo chút không để ý: “Trùng hợp thật.”
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt anh liếc xuống bên cạnh, tên trộm đã không còn ở đó. Hóa ra vừa nãy đối phương nhận thấy không ổn liền nhanh chóng chuồn mất, bây giờ đã chạy được một đoạn khá xa.
“Sao cậu lại ở đây?” Vân Trú Giới vừa dứt lời, liền thấy Sở Kiền Trạch nhanh như chớp lao ra ngoài.
Sở Kiền Trạch vài bước đuổi kịp tên trộm, nhấc chân đá một cái, hắn ta trực tiếp ngã lăn ra đất. Một tay khống chế đối phương, Sở Kiền Trạch khẽ nhếch môi: “Tiếp tục đi chứ, sao không chạy nữa?”
Đánh nhau trong trung tâm thương mại?
Vân Trú Giới trong lòng cảm thấy không thoải mái, hàng lông mày nhíu chặt lại.
Hắn bước tới định ngăn Sở Kiền Trạch lại, không ngờ đối phương lại ném cho hắn một thứ. Vân Trú Giới theo đỡ lấy theo bản năng, nhìn kỹ thì ra là điện thoại của mình.
“Là của anh sao?” Giọng Sở Kiền Trạch lười biếng nói.
“Đúng vậy, là của tôi.” Vân Trú Giới liếc nhìn gã đàn ông đang quỳ rạp trên đất, lúc này mới nhận ra có lẽ mình đã hiểu lầm đối phương.
“Anh có mấy cái điện thoại?”
“Chỉ có cái này thôi.” Vân Trú Giới đáp.
Sở Kiền Trạch khẽ “ừ” một tiếng, ném chiếc điện thoại trong tay lên rồi lại bắt lấy: “Vậy cái này không phải của anh.”
Anh cúi đầu hỏi tên trộm: “Trộm mấy cái rồi?”
“Sao anh lại có thể đánh người ở trung tâm thương mại hả? Mau thả tôi ra nghe rõ chưa? Coi chừng tôi báo cảnh sát!” Tên trộm kêu la đầy vẻ vô tội. Hắn đã lên kế hoạch rồi, mình cứ ăn vạ trước, làm cho tên này ngớ ra, rồi thừa lúc anh phân tâm mà chuồn nhanh.
“Ồ, còn biết nói lý nữa cơ đấy.” Sở Kiền Trạch khẽ cười, không để bụng nói: “Nếu đã yêu cầu như vậy, vậy thì báo cảnh sát đi.”
Động tác kêu la của tên trộm khựng lại, sao không diễn theo kịch bản vậy?
Nói thì oai, gặp cảnh sát thật liền sợ xanh mặt, miệng hùm gan thỏ, loại người này Sở Kiền Trạch gặp nhiều rồi.
Sở Kiền Trạch không quan tâm đến diễn biến tâm lý của tên trộm, anh còn phải phân tâm nhớ đến mấy món đồ ăn của mình.
Lúc này, Vân Trú Giới buông điện thoại đi tới, nói với Sở Kiền Trạch: “Tôi đã báo cảnh sát rồi, vừa nãy cảm ơn cậu.”
Bị sự thay đổi này của Vân Trú Giới làm cho ngẩn người, Sở Kiền Trạch xua tay: “Không cần khách sáo.”
“Những thứ đó là của cậu sao?” Vân Trú Giới nhìn về phía chiếc xe đẩy cách đó không xa.
“Đúng vậy.” Sở Kiền Trạch đáp.
Tuy rằng người này có một số mặt rất tùy tiện, nhưng nhân phẩm không tệ, có thể chủ động đứng ra bắt trộm. Vân Trú Giới đi đến bên cạnh chiếc xe đẩy, liếc mắt nhìn vào bên trong, hóa ra toàn là đồ ăn vặt.
Hắn không đưa ra bất kỳ đánh giá nào, đây là chuyện cá nhân, hai người cũng không thân thiết đến mức có thể đưa ra lời khuyên.
Để tỏ lòng cảm ơn, Vân Trú Giới trực tiếp đẩy xe đến trước máy thanh toán, giúp Sở Kiền Trạch trả tiền. Cảm thấy đồ đạc quá nhiều khó cầm, hắn còn tiện tay mua một chiếc xe đẩy nhỏ.
Đẩy chiếc xe đến trước mặt Sở Kiền Trạch: “Đồ của cậu đây.”
Sở Kiền Trạch chớp mắt, cân nhắc tình hình hiện tại: “Cảm ơn?”
“Không cần.” Giọng Vân Trú Giới nhàn nhạt.
Lúc này, Sở Kiền Trạch chợt nhớ ra một chuyện. Mình đâu định vun đắp tình cảm với người này, sao bây giờ lại đứng đây tán gẫu thế này?