Quyển 1 - Chương 16

Mấy người ở quầy lễ tân liếc nhau, vận dụng đại pháp giao tiếp bằng mắt.

Lễ tân 1: [Sao Vân tổng lại đích thân ra lấy bưu kiện vậy? Bình thường không phải thư ký Tiếu đến lấy sao. Làm ở đây lâu như vậy rồi, tôi chưa từng thấy Vân tổng xuống lầu trong giờ làm việc bao giờ.]

Lễ tân 2: [Mấy người thấy cái tên kia không? Người nhận là “Giới”, trời ạ chẳng phải là chữ “Giới” trong tên Vân tổng sao! Gọi thân mật như vậy, có ám muội, chắc chắn có ám muội!]

Lễ tân 1: [Rốt cuộc tên yêu tinh nào dụ dỗ Vân tổng của tôi, đó chính là người đứng đầu công ty tôi đó! Đẹp trai, nhiều tiền, có giáo dưỡng, trừ cái mặt hơi lạnh ra thì không có khuyết điểm nào! Không được, tôi không cho phép!]

Lễ tân 2 trợn mắt, vẫn dựa theo tình đồng nghiệp vỗ vỗ vai lễ tân 1: [Nén bi thương nhé.]

Lễ tân 3 nhìn hai người tương tác, vẻ mặt nghệt ra: “Mắt hai người bị co rút à?”

Trở lại văn phòng, Vân Trú Giới đẩy văn kiện sang một bên, mở bưu kiện ra.

Bên trong là một chiếc hộp được gói ghém tinh xảo, trên hộp có một tấm thiệp nhỏ.

Vân Trú Giới cầm tấm thiệp lên, trên đó viết:

[Giới:

Chúc cậu không lỗ vốn, tiếp tục thích tôi nhé. [cười].]

Không ngờ chủ bá không chỉ biết nấu ăn, biết phát sóng trực tiếp, mà chữ viết cũng rất đẹp. Vân Trú Giới rất ít thấy người có chữ đẹp như vậy.

Người ta thường nói nét chữ nết người.

Đây là lần thứ hai Vân Trú Giới nảy sinh ý định kết giao với người khác sau năm năm.

Lần đầu tiên là khi gặp người đàn ông kia ở buổi tụ họp, tiếc là mình đã nhìn lầm.

Lần này chắc chắn sẽ không sai.

Vân Trú Giới vẫn rất tin tưởng vào mắt nhìn của mình.

Mở hộp ra, chiếc Tiramisu hiện ra trước mắt. Cầm thìa ăn một miếng, hắn không khỏi mở to mắt.

Vị chua nhè nhẹ hòa quyện với vị béo ngọt của bơ một cách khéo léo, mềm mại thơm ngon, ẩn chứa sự thay đổi cảm xúc. Giống như đang lăn lộn trên đám mây bồng bềnh, ôm chú cừu nhỏ đáng yêu nô đùa trên thảo nguyên. Dù Vân Trú Giới không thích đồ ngọt lắm, nhưng lúc này lại ăn hết miếng này đến miếng khác, không muốn dừng lại.

Đợi đến khi hoàn hồn, chiếc Tiramisu trong tay đã hết sạch.

Khó trách nhiều người nói, ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt hơn.

Có lẽ vì chiếc Tiramisu này quá ngon, Vân Trú Giới cầm điện thoại, mở trang chủ Dưỡng Sinh Trai, lần đầu tiên gửi tin nhắn cho người đó.

Giới: [Bánh kem rất ngon, cảm ơn.]

Sở Kiền Trạch lúc này vừa hay đang xem tin nhắn, nhìn thấy dòng hồi âm này liền đáp: [Đó là vinh hạnh của tôi mà.]

Sau khi Sở Kiền Trạch hồi âm tin nhắn, chợt nhận ra khung hiển thị trạng thái của đối phương vẫn luôn là dòng chữ “Đối phương đang nhập tin”, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Anh vẫn còn nhớ rõ người tên “Giới” này, từ lần phát sóng trực tiếp ở tiệm bánh ngọt hôm ấy, mỗi buổi phát sóng trực tiếp sau đó của anh, người này đều lặng lẽ theo dõi từ đầu đến cuối, thỉnh thoảng cũng gửi tặng chút quà nhỏ.

Bất quá đối phương không hay nói chuyện, hẳn là người trầm tính ít nói.

Không biết người này có tốc độ gõ chữ chậm, hay là không biết nên nói gì.

Vốn dĩ đang là giờ nghỉ ngơi, Sở Kiền Trạch dứt khoát ngả lưng xuống giường, chuẩn bị xem người kia khi nào sẽ gửi tin nhắn lại.

Trong lúc chờ đợi, anh tiện tay xem trang cá nhân của đối phương.

Trên đó chỉ điền giới tính là nam, nhưng cũng không biết thực hư ra sao.

Đối phương chỉ theo dõi một mình anh, như vừa mới tạo tài khoản này chỉ để theo dõi anh vậy.