Quyển 1 - Chương 13

“Anh họ, em đến thăm anh đây, dạo này anh thế nào?” Diệp Trọng mở cửa văn phòng, bước nhanh vài bước rồi ngồi xuống chiếc ghế làm việc bên cạnh bàn trà, chân đẩy cả người lẫn ghế xoay một vòng.

Vân Trú Giới vẻ mặt không đổi, thậm chí động tác trên tay cũng không dừng lại.

Đối với dáng vẻ này của Vân Trú Giới, Diệp Trọng sớm đã quen, không hề bị ảnh hưởng mà tiếp tục nói: “Anh họ, chuyện anh dẫn một người đi dạo ở bữa tiệc trước, bây giờ đã lan truyền khắp nơi rồi đấy. Bọn họ đều nói anh là cây vạn tuế nở hoa, anh họ là người trong cuộc bây giờ có cảm tưởng như thế nào?”

Động tác của Vân Trú Giới khẽ khựng lại. Hắn liền nhớ tới vẻ mặt hài hước của người kia, nhưng rất nhanh đã đuổi người đó ra khỏi đầu.

“Khó trách anh cứ không yêu đương, hóa ra là thích gu đó à. Xã hội bây giờ cởi mở rồi, giới tính hoàn toàn không phải vấn đề, em tin rằng chú dì cũng sẽ hiểu thôi. Anh họ mắt nhìn cũng khá đấy, em chưa từng thấy người đàn ông nào mặc đồ nữ lại đẹp như vậy.”

Vân Trú Giới nghe vậy cảm thấy có chút không đúng, ngước mắt nhìn Diệp Trọng: “Cậu nói Chung Mục?”

“Đúng vậy, cậu ta là chủ bá dưới trướng chúng ta đấy, tên là gì nhỉ, Chung Mục! Trước kia em xem cậu ta phát sóng trực tiếp rồi.”

“Lúc trước là em nói một câu, bảo bảo vệ sắp xếp cho cậu ta vào, hóa ra người trong lòng Chung Mục nói chính là anh à, thật là có duyên.” Diệp Trọng nói đến đây, đột nhiên nhớ ra mình đến để xin tư liệu trực tiếp, không khỏi khẽ meo meo hỏi: “Anh họ, hai người tiến triển đến đâu rồi? Có cần em giúp anh tham mưu một chút không?”

Hóa ra việc Chung Mục vào được buổi tiệc là do cái tên Diệp Trọng này làm. Vốn dĩ Vân Trú Giới đã xem nhẹ chuyện này, không ngờ Diệp Trọng lại tự tìm đến cửa.

Hắn hơi nheo mắt, giọng có chút lạnh: “Cậu không có việc gì sao?”

Đây là muốn bắt đầu tính sổ sao? Diệp Trọng kéo ghế đến trước bàn làm việc, trong lòng mang theo chút chờ mong, trên mặt lại tỏ ra đặc biệt rụt rè: “Đương nhiên, em bây giờ rảnh thật mà.”

“Rất tốt.”

Vân Trú Giới tùy tay cầm xấp văn kiện đẩy qua: “Những thứ này cậu xử lý đi, trước khi tan làm đưa lại cho tôi.”

Đoàng, sét đánh giữa trời quang!

Diệp Trọng ngây người tại chỗ.

Thấy Diệp Trọng không động đậy, Vân Trú Giới nhướn mày, cầm lấy một xấp giấy làm bộ sắp đẩy qua.

“Đừng!” Diệp Trọng kêu thảm thiết.

Đúng lúc này, trong văn phòng vang lên chuông báo thức điện thoại, là nhạc chuông nhắc nhở đặc trưng của phòng phát sóng trực tiếp. Diệp Trọng móc điện thoại ra xem, phát hiện không phải của mình.

Vậy chỉ có thể là...

Diệp Trọng nhìn Vân Trú Giới lấy điện thoại của mình ra, nhìn Vân Trú Giới cúi đầu xem tin nhắn còn khẽ nhếch môi cười, sau đó hắn ngẩng đầu lạnh lùng nhìn mình.

“Còn có việc?” Vân Trú Giới không chút cảm xúc hỏi.

Diệp Trọng rụt cổ lại, cười gượng nói: “Không có.”

“Vậy thì đi đi.” Vân Trú Giới dừng một chút, giọng nghiêm túc: “Không tin lời đồn, không lan truyền lời đồn. Rảnh thì bớt tọc mạch, suy nghĩ nhiều, làm việc nhiều, tiện thể mang cái này đi luôn.”

Nói xong, Vân Trú Giới cầm một quyển kế hoạch đặt lên xấp văn kiện kia.

“Đừng anh, nhiêu đây đủ rồi, em đi ngay đây!” Diệp Trọng ôm xấp văn kiện lên, nhanh chân bước ra ngoài, sợ anh họ lại giao thêm việc cho mình làm.