Chương 9

Trong lúc bị kéo đi, nàng trông thấy Đường Quảng Thành dẫn theo thị vệ vội vã chạy đến, liền mừng rỡ hô lớn: “Phụ thân! Con ở đây! Mau cứu con!”

Đường Quảng Thành thấy Ngụy Thành Quân đang khống chế Đường Gia Ngọc thì nổi trận lôi đình, quát lớn: “Ngụy Thành Quân! Tiết độ sứ coi ngươi như con, thiếu chủ có gì, ngươi cũng có nấy. Vậy mà ngươi lại vong ân phụ nghĩa, phản bội chủ thượng! Ngụy tặc, giờ hối cải vẫn còn kịp! Mau buông Đường Gia Ngọc ra! Đợi thiếu chủ trở về, ta sẽ cầu xin người tha cho ngươi một mạng!”

Ngụy Thành Quân bật cười ha hả, tiếng cười dần lạnh lẽo: “Nực cười! Ta có gì thua kém Lý Chiêu Kích? Vì sao mọi thứ phải do hắn ban cho? Nay Lý Kế Kham đã chết, kim ấn Tiết độ sứ và Lăng Vân đồ đều nằm trong tay ta, hắn lấy gì để tranh với ta?”

Đường Gia Ngọc nhíu mày. Kim ấn Tiết độ sứ là biểu tượng quyền lực như ngọc tỷ, điều ấy nàng hiểu.

Nhưng Lăng Vân đồ… là vật gì? Nàng không biết.

Song Đường Quảng Thành thì biết rất rõ. Sắc mặt ông biến đổi, ánh mắt nhìn nàng sâu thẳm rồi ra lệnh cho đám gia đinh phía sau: “Bắn tên! Diệt lũ nghịch tặc! Không được để sót!”

Đường Gia Ngọc hoảng hốt hét lớn: “Phụ thân! Con còn đang ở đây!”

Thế nhưng người phụ thân luôn yêu thương nàng như châu báu, chưa từng từ chối nàng một điều gì, giờ chỉ đứng xa nhìn, giọng băng lãnh xa lạ: “Lão thần không bảo vệ được hoàng nữ, sẽ lấy cái chết tạ tội. Nhưng Lăng Vân đồ tuyệt đối không thể rơi vào tay nghịch tặc. Thà gϊếŧ người để bản đồ vĩnh viễn thất truyền… còn hơn để Ngụy tặc lợi dụng.”

Đường Gia Ngọc chết lặng, chỉ thốt được một tiếng run rẩy: “Phụ thân…”

Gió tuyết cuốn lời nàng đi mất.

Mưa tên tựa châu chấu phủ kín trời. Binh sĩ nhà họ Ngụy vội giơ khiên che chắn trước mặt nàng.

Họ từng người ngã xuống, không biết bao nhiêu sinh mạng đã hóa thành lá chắn cho nàng. Đường Gia Ngọc bị kéo vào sau cột hành lang, tạm thời có thể thở gấp. Máu tươi hòa lẫn tuyết lạnh, thấm ướt đôi giày thêu.

Lạnh lẽo thấm tận xương tủy, khiến nàng run không thôi.

Phụ thân muốn… gϊếŧ nàng?

Người của Ngụy Thành Quân liên tiếp thương vong.

Bản thân hắn ta cũng chật vật, nghiến răng nói: “Bàng Thành giả làm thương nhân trong Đường phủ suốt mười bốn năm, ta còn tưởng hắn quên sạch võ nghệ rồi. Không ngờ tài bày binh bố trận vẫn chẳng kém năm xưa!”

Một mưu sĩ bên cạnh thấp giọng nhắc:

“Bàng Thành từng là hổ tướng dưới trướng Lý Kế Kham, không thể xem thường. Thiếu tướng, Tịnh Châu vừa gửi mật báo: Lý Chiêu Kích nghe tin U Châu có biến, hôm trước đã dẫn ba trăm thân binh đến đó đốc chiến. Nếu hắn biết Lý Kế Kham chết, e rằng sẽ lập tức quay về. Chúng ta phải đề phòng!”