Nàng kinh hãi ngẩng đầu, trước mặt là một nam nhân mặc giáp trụ, sắc mặt băng lãnh. Sau lưng hắn là binh sĩ trang bị chỉnh tề, chớp mắt đã vây kín cả sân viện.
Đường Gia Ngọc ngây người, theo bản năng định gọi “biểu ca.” Nhưng lời của Khương di mẫu và Trảm Thu vụt hiện, khiến nàng tỉnh táo. Nam nhân cúi đầu nhìn nàng, đúng hơn là tỉ mỉ quan sát. Ánh mắt ấy như dã thú chờ vồ mồi, chứa đầy tính toán và khao khát, không hề có chút thiện ý.
Biểu ca của nàng tên Khương Quân, cả nhà chết trong loạn lạc. Năm nàng mười tuổi, hắn ta đến nương nhờ Đường phủ, từ đó luôn ở bên cạnh, là kẻ theo đuổi nàng kiên trì nhất, chẳng cần nàng đáp lại. Thế nhưng hôm nay, lần đầu tiên nàng nhìn rõ thì ra hắn ta có ánh mắt lạnh lẽo như vậy, đôi môi bạc tình đến thế.
Nàng chưa từng nghĩ, biểu ca đã tan cửa nát nhà, sa sút đến mức phải nương nhờ nhà cô mẫu, cớ sao lại tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, còn học được võ nghệ cao cường? Hắn ta ở Đường phủ không tham gia buôn bán nhưng lại không bao giờ thiếu tiền, quà cáp tặng nàng mỗi dịp lễ tết chưa từng gián đoạn. Khương Quân, Ngụy Thành Quân, hắn ta thậm chí không thèm đổi tên tự.
Đến nước này, Đường Gia Ngọc còn sao không hiểu? Biểu ca của nàng, chính là Ngụy Thành Quân - kẻ cầm đầu biến loạn!
Gió bấc mang theo tuyết cuộn xoáy. Áo khoác lông cáo trắng của Đường Gia Ngọc như con thuyền cô độc giữa biển động, có thể bị nhấn chìm bất cứ lúc nào. Nàng toàn thân lạnh buốt nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười, dùng giọng thân mật: “Biểu ca, sao giờ huynh mới đến?”
“Vừa rồi mấy nha hoàn bỗng vô lễ, làm muội sợ đến phát khóc.”
Miệng thì nói lời nũng nịu, song thân thể nàng lặng lẽ lùi lại. Đáng tiếc, chưa kịp lùi được bao nhiêu đã bị nam nhân túm chặt.
Nàng biết biểu ca cao lớn, sức mạnh hơn người nhưng lực đạo lúc này mới khiến nàng hiểu, trước kia hắn ta luôn nương tay với nàng. Cơn đau ập đến, nàng giãy giụa như con nhím xù gai, chẳng còn giả vờ ngoan ngoãn được nữa: “Buông tay ta!”
Ngụy Thành Quân cười lạnh, bất chấp nàng chống cự, ung dung kéo nàng đi: “Ngươi không ngu ngốc như ta tưởng đâu, biểu muội…”
“Hay là nên gọi ngươi… công chúa điện hạ?”
Đường Gia Ngọc dồn hết sức bẻ từng ngón tay của Ngụy Thành Quân nhưng hắn ta vẫn chẳng nhúc nhích. Một luồng lạnh buốt lan dọc sống lưng nàng. Chẳng lẽ nàng thực sự là công chúa? Từ nữ nhi nhà thương nhân bỗng thành hoàng nữ, đúng là bước nhảy trời vực về thân phận. Nhưng một vị công chúa lại lớn lên ở Tịnh Châu… thì tuyệt chẳng phải chuyện lành.
Nàng đâu phải hoàng tử, bắt giữ nàng thì có lợi gì? Vì sao nàng lại xuất hiện ở Hà Đông? Hiện giờ đám nghịch tặc kia tranh giành nàng để làm gì? Nàng nghĩ mãi cũng không ra.