Nàng đói đến mức chẳng cần giả vờ cũng mang theo vẻ u uất như hồn phách sắp lìa. Thấy nàng không còn sức nói chuyện, Lý Chiêu Kích chỉ khẽ thở dài rồi từ trên cây nhảy xuống. Cả ngày y cứ nghĩ mãi về chuyện này, không sao hiểu nổi, đành đến hỏi người trong cuộc.
Y chống tay lên bậu cửa, từ trên cao nhìn xuống nàng, hỏi thẳng: “Ngươi thích ta sao?”
Đường Gia Ngọc ngẩng đầu nhìn y, khẽ gật.
Nàng vốn rực rỡ, giờ môi tái nhợt, mặt trắng bệch, tựa như đóa quỳnh sắp tàn. Trong lòng Lý Chiêu Kích bỗng dâng lên một cảm xúc xa lạ. Y nghiêng đầu, có chút khó hiểu: “Vì sao ngươi thích ta?”
Đường Gia Ngọc không đáp mà hỏi lại: “Chàng thích gì?”
“Ta ư?”
Lý Chiêu Kích vốn không hài lòng vì nàng cứ chiếm thế chủ động nhưng vẫn đáp: “Ngựa, đao ngang, đao dài, thương, cung…”
Thích lắm thứ như vậy, không thấy mệt sao? Đường Gia Ngọc khẽ cau mày. Nàng bước lại gần cửa sổ, nhìn thẳng vào mắt y, hỏi: “Nếu chỉ được chọn một thứ?”
Lý Chiêu Kích suy nghĩ một lát rồi dứt khoát: “Ngựa.”
Đường Gia Ngọc lại hỏi: “Vì sao chàng thích ngựa?”
“Lẽ ra ngươi phải trả lời câu hỏi của ta.”
Lý Chiêu Kích tỏ vẻ không vui.
Đường Gia Ngọc ngẩng mắt, lười biếng liếc y một cái: “Lắm lời.”
Mắt nàng long lanh ánh nước, hoàn toàn chẳng mang chút uy hϊếp nào. Lẽ ra Lý Chiêu Kích phải giận nhưng đối diện ánh mắt ấy y lại không thể nổi nóng, đành đáp: “Ngựa trung thành, có linh tính. Trên chiến trường có thể chạy ngàn dặm, xông pha nơi đao kiếm, là then chốt quyết định sức mạnh của kỵ binh.”
Đường Gia Ngọc lập tức phản bác: “Ngựa thì tốn kém, khó nuôi, lại dễ bị thương, dễ phát điên cũng dễ sinh bệnh.”
“Nói chung là cả đống khuyết điểm.”
Lý Chiêu Kích gật đầu: “Những khuyết điểm đó đúng là có thật, nhưng…”
“Nhưng chàng vẫn thích nó.”
Đường Gia Ngọc chống cằm, đôi mắt sáng rực nhìn hắn.
“Chàng thấy không, thích thì cần gì lý do.”
“Thích chính là thích.”
Lý Chiêu Kích ngẩn ra, nhất thời quên luôn lời định nói.
Đường Gia Ngọc đã chủ động hỏi: “Chàng đến từ lúc nào vậy?”
Lý Chiêu Kích liếc bức tranh trong tay áo nàng, đáp: “Từ lúc ngươi bắt đầu vẽ.”
Đến lượt Đường Gia Ngọc sững người. Nàng vội vàng cuộn tranh lại, tay chân luống cuống, vành tai cũng đỏ bừng. Trông thấy dáng vẻ ấy, Lý Chiêu Kích bỗng cảm thấy như gỡ gạc được chút thể diện, tâm trạng thoáng tốt hơn.
Y khoanh tay dựa lên khung cửa sổ, hỏi: “Này, ngươi thật sự định tuyệt thực sao?”
Đường Gia Ngọc không quay đầu lại, vừa cuộn tranh vừa đáp: “Chàng gọi ai là này? Ta tên Đường Gia Ngọc.”