Chương 51

Nếu muốn rời khỏi Đường phủ, lấy lòng Bàng Thành, Khương Thiền hay Xuân Hạ Thu Đông đều vô ích, phải tiếp cận người có tiếng nói cuối cùng - chủ nhân tương lai của Hà Đông. Nhưng Lý Chiêu Kích thân phận cao quý, thật sự không dễ tiếp cận. Muốn ép y nhập cuộc, nàng buộc phải diễn một vở kịch lớn.

Giai đoạn đầu là tuyệt thực, cốt yếu ở chữ “ép.” Nhưng ép quá dễ phản hiệu quả, phải mềm nắn rắn buông, vừa đấm vừa xoa mới có thể phá vỡ phòng tuyến trong lòng Lý Chiêu Kích.

Vì thế, Đường Gia Ngọc chuẩn bị bước sang giai đoạn thứ hai: vẽ tranh, cũng chính là “dụ.”

Trước đó nàng bảo Xuân Hạ Thu Đông dọn phòng, vốn là để chuẩn bị cho bước này. Một kẻ vô dụng như nàng, tự dưng cầm bút vẽ, tất nhiên đáng ngờ. Nàng phải tạo ra một hoàn cảnh hợp lý: vì buồn khổ vì tình mà cầm lại bút vẽ.

Để giữ vững hình tượng “vì tình mà hao gầy”, dù các nha hoàn mang đến bao nhiêu món yêu thích, nàng cũng chỉ ăn vài thìa rồi nói không có khẩu vị. Bàng Thành cùng Khương Thiền đến thăm, nàng vẫn chẳng lay chuyển.

Tới đêm, quả nhiên nàng đã đói đến mất ngủ. Xuân Hạ Thu Đông không ngừng bưng bánh ngọt nàng thích đến khuyên nhủ nhưng nàng quyết liệt đuổi ra ngoài, thà không nhìn để đỡ phải đấu tranh trong lòng.

Một bên nàng dựa cửa sổ giả vờ si tình, một bên thầm nghiến răng: Đợi nàng đến được Trường An, khôi phục thân phận công chúa, nhất định sẽ đem đám loạn thần tặc tử này chém thành trăm mảnh, trả mối nhục hôm nay!

Đường Gia Ngọc cầm bút phác họa chân dung Lý Chiêu Kích, trong lòng lại nghĩ cách hành hạ y sau này. Có lẽ vì oán khí quá nặng nên dù tay nghề chỉ mới tập tành dăm bữa nửa tháng, bức họa thiếu niên kia lại tuấn tú như trăng sáng, mắt tựa sao lạnh, đẹp đến động tâm.

Nàng mê mẩn nhìn bức tranh, thầm tự đắc: Xem ra bản cô nương quả thật xuất chúng, bao năm không vẽ mà tay vẫn không chậm. Thiên tài chính là đây.

Nhưng trong mắt kẻ khác, nét mặt nàng khi buồn, khi giận, lặng thinh nhìn tranh, rõ ràng là si tình đến không dứt ra nổi.

Gió thu thổi qua, rừng cây trong thành xào xạc như sóng vỗ, lá rơi theo gió đêm, tựa một trận mưa hoa muộn màng. Một chiếc lá đỏ rơi xuống tranh, nàng nhẹ tay phủi đi. Vừa ngẩng đầu định đóng cửa sổ thì sững lại: trên ngọn cây đối diện, một thiếu niên đang ngồi, chẳng rõ đã nhìn nàng từ lúc nào.

Đường Gia Ngọc khựng người, khẽ cất lời: “Chàng đến để gặp ta sao?”