Tịnh Châu, nơi Đường Gia Ngọc đang ở thuộc quyền cai quản của Tiết độ sứ Hà Đông, chính là một trong những phiên trấn hùng mạnh nhất phương Bắc.
Vị Tiết độ sứ mà các nha hoàn vừa nhắc chính là Lý Kế Kham, còn thiếu chủ là nam nhi duy nhất của hắn, Lý Chiêu Kích.
Tổ phụ và phụ thân của Lý Chiêu Kích đều từng hai lần nam chinh bình loạn, kỵ binh dưới trướng họ tung hoành khắp Trung Nguyên, hiếm khi bại trận.
Lý Chiêu Kích từ năm mười tuổi đã ra vào nơi biên ải, mười hai tuổi có thể tự lĩnh binh xuất chinh.
Nay vừa tròn mười bảy nhưng đã là chiến thần trẻ tuổi, nối nghiệp tổ phụ và phụ thân.
Ba đời nhà họ Lý đều là những kẻ dũng mãnh, đầy dã tâm, từng bước đưa gia tộc xuất thân tầm thường vươn lên hàng bá chủ phương Bắc.
Nhờ oai danh của Tiết độ sứ Lý Kế Kham, dù triều đình ngày càng suy yếu, thế đạo mỗi lúc một loạn thì Tịnh Châu vẫn là chốn yên bình hiếm hoi, dân cư sung túc, người người an ổn.
Suốt mười bảy năm qua, Đường Gia Ngọc chưa từng thấy qua gươm đao, cũng chẳng mấy khi nghe chuyện chiến sự.
Đường phủ tựa như một chốn đào nguyên: cơm no áo ấm, phụ tử tình thâm, hậu viện giản đơn, gia nhân ngoan ngoãn, mọi thứ đều như trong tranh.
Biến loạn, phản bội, tranh quyền đoạt vị đều xa vời đến mức nàng tưởng chừng chẳng bao giờ chạm tới.
Là nữ nhi duy nhất, lại là người sẽ kế thừa cơ nghiệp nhà họ Đường, Đường Gia Ngọc vốn dễ đồng cảm với Lý Chiêu Kích, kẻ cũng là con một.
Nàng chẳng kịp suy nghĩ, buột miệng nói: “Chẳng lẽ nhà họ Ngụy muốn tạo phản?”
Không khí trong phòng chợt ngưng đọng.
Bốn nha hoàn đồng loạt nhìn nàng.
Đường Gia Ngọc không hiểu sao bọn họ lại dùng ánh mắt nghiêm trọng như thế, tuy không quan tâm đến chính sự nhưng đạo lý đơn giản này nàng vẫn hiểu rõ nên thản nhiên nói tiếp: “Lý Kế Kham ở Hà Đông chẳng khác nào một hoàng đế thổ địa, không thiếu nữ tử. Vậy mà bao năm nay phủ Tiết độ sứ vẫn không có phu nhân mới, bên ngoài cũng chỉ có một nam nhi là Lý Chiêu Kích.”
“Thế đủ thấy Lý Kế Kham kỳ vọng vào Lý Chiêu Kích đến mức nào, rõ ràng đang cố ý mở đường cho hắn. Dù có thương muội muội và điệt nhi đến đâu cũng chẳng thể vượt qua tình phụ tử.” (*)
(*) Điệt nhi: cháu ngoại.
“Nếu thật sự cảm thấy đại hạn sắp đến, lẽ ra phải lập tức triệu hồi Lý Chiêu Kích về thành, cớ sao lại giao quyền cho người ngoài? E rằng nhà họ Ngụy muốn tạo phản, nhân cơ hội quần long vô chủ mà giả truyền di chiếu, chiếm giữ thành phòng, đoạt lấy vị trí Tiết độ sứ Hà Đông.” (*)
(*) Quần long vô chủ: rồng mất đầu, không ai nắm quyền.