Chương 49

Nói rồi nàng đứng dậy định bỏ đi. Tiết độ sứ vừa căn dặn phải trông giữ nàng cho chặt, Bàng Thành nào dám để nàng rời phủ?

Hắn ta hoảng hốt, đập bàn quát: “Con phản rồi!”

“Vì một nam nhân mà ngay cả nhà cũng không cần nữa sao? Hắn nghèo đến mức trắng tay, làm sao cho con cuộc sống như hiện tại? Gả cho hắn, con chỉ có khổ! Sao con lại ngu ngốc vậy chứ!”

Đám nha hoàn hoảng hốt, vội chạy tới ngăn: “Tiểu thư, người không thể đi!”

Đương nhiên nàng không thể đi.

Một bước ra khỏi cổng, tất cả bọn họ đều mất đầu. Đường Gia Ngọc vẫn mang dáng dấp liều mình vì tình, kiên quyết nói: “Đừng cản ta. Thà chết chứ không chia lìa. Chỉ cần là y, khổ đến đâu ta cũng cam!”

Bàng Thành vốn luôn phân biệt rạch ròi giữa nhiệm vụ và hiện thực, chưa từng sơ suất. Nhưng giờ đây, hắn ta thật sự nếm trải nỗi khổ khi có nữ nhi. Nuôi bằng vàng bạc châu báu, cuối cùng lại vì một tên nghèo rớt chỉ mới gặp một lần mà muốn đoạn tuyệt gia đình.

Hắn ta vừa giận vừa đau đầu, quát lớn: “Đồ hồ đồ! Mau ngăn nó lại! Đưa tiểu thư về phòng đóng cửa suy ngẫm, không có lệnh ta thì không được bước ra ngoài nửa bước!”

Tại phủ Tiết độ sứ.

Chuyện ở Đường phủ truyền đến tai Lý Chiêu Kích đã được mấy ngày.

Y vẫn như thường, luyện thương trên thao trường. Không biết từ khi nào, Ngụy Thành Quân đã đến, đứng ngoài nhìn y bằng ánh mắt khó hiểu. Lý Chiêu Kích vốn quen bị người ta nhìn nhưng một nam nhân nhìn y lâu bằng ánh mắt kiểu ấy, thật khiến y thấy ghê tởm.

Y đành dừng tay, tháo giáp cổ tay rồi đi đến: “Biểu ca, sao huynh đến đây? Có chuyện muốn nói?”

Ngụy Thành Quân nhìn y hồi lâu rồi cất giọng lạnh lẽo: “Biểu đệ bản lĩnh thật.”

“Bắn cung trăm phát trăm trúng, thương pháp như nước chảy mây trôi. Chỉ cần ra ngoài một chuyến đã khiến nữ nhân vì mình mà sống chết.”

Giọng điệu mỉa mai, nồng nặc mùi thuốc súng.

Lý Chiêu Kích cau mày.

Hai câu đầu là thật, y nhận.

Nhưng câu cuối… thật sự oan uổng.

Y hỏi: “Ai đã chọc giận biểu ca, để huynh chạy tới đây trút giận lên ta?”

“Bên cạnh ta toàn binh sĩ với ngựa, lấy đâu ra nữ nhân?”

Không đúng, hình như có một người.

Sắc mặt y hơi đổi.

Ngụy Thành Quân thấy vậy, càng cười lạnh: “Có lẽ biểu đệ vẫn chưa hay.”

“Vị công chúa kia vừa gặp đã yêu, thà đoạn tuyệt với cả gia tộc cũng muốn gả cho đệ. Nàng đã tuyệt thực ba ngày để tỏ rõ lòng mình đấy.”

Về chuyện tuyệt thực, Đường Gia Ngọc vốn chẳng hề định làm thật.