Chương 42

Có đôi khi, làm một kẻ hồ đồ lại là phúc. Vì không biết gì nên mới có thể bình yên sống hết đời. Bị biết bao kẻ truy sát, vậy mà nàng vẫn cố sống cố chết chờ hắn tới cứu. Có lẽ… đó chính là ý trời.

Lý Kế Kham khẽ thở dài: “Năm ngoái nàng vừa gặp đã thích Vương Dung, năm nay lại đến lượt Chiêu Kích. Một tiểu cô nương như nàng thì nghiêm túc được bao nhiêu? Thấy đẹp là thích, tâm tính chưa chín chắn, chẳng bao lâu lại quên thôi. Trước mắt cứ giữ nàng ở lại Đường phủ, chuyện kén rể… để sau hẵng tính.”

Bàng Thành vâng lệnh rồi lui ra.

Sau khi hắn ta rời đi, Lý Chiêu Kích mới cất giọng hỏi: “Phụ thân, người vẫn chưa từ bỏ chuyện Lăng Vân đồ sao? Một kho báu hư vô, có tồn tại thật hay không còn chưa ai biết, vì sao người cứ khăng khăng mãi vậy?”

Lý Kế Kham nhìn con, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài: “Con còn trẻ, chưa hiểu được đâu. Mau về thay y phục rồi nghỉ ngơi đi. Việc của Đường phủ không cần con phải bận tâm. Từ nay… đừng tới đó nữa.”

Lý Chiêu Kích tỏ vẻ không phục.

Cứ như y ham hố đến Đường phủ lắm vậy. Thấy phụ thân không chịu nói rõ, y biết hỏi nữa cũng vô ích, bèn hừ lạnh một tiếng rồi quay người bước đi.

Lý Kế Kham dặn thị vệ phải canh giữ cẩn thận, sau đó mở mật thất, lấy ra thứ mà bao năm qua hắn vẫn xem đi xem lại.

Hắn nhẹ tay vuốt lên tấm lụa thêu hình rồng sống động rồi chậm rãi mở nó ra.

Quan hệ giữa Lý Kế Kham và hoàng thất, kỳ thực đã bắt đầu từ rất sớm.

Lý Kế Kham vốn không mang họ Lý.

Phụ thân hắn tên thật là Sở Địch, từng là thủ tướng của Vân Châu.

Năm Hàm Thông thứ chín, Ngô Diệp khởi nghĩa ở Từ Châu, tuyến vận lương từ Trường An bị chặt đứt, triều đình hoảng loạn, dốc toàn lực đàn áp. Sở Địch nhận chiếu dẫn quân xuống phía Nam dẹp loạn, dưới trướng là một đội kỵ binh áo đen hành tung thần bí, khiến địch nghe tên đã kinh hồn. Bóng họ thoáng hiện như quạ đen trên nền trời, đao vừa vung đã lấy đầu giặc.

Phản quân Ngô Diệp gọi họ là “Nha quân”, nghĩa là quân quạ. Sở Địch thống lĩnh Nha quân quét sạch phản quân, thế như chẻ tre, danh chấn thiên hạ.

Tháng chín năm sau, hắn công phá Từ Châu, chém đầu Ngô Diệp mang về Trường An diện kiến thiên tử. Hoàng đế Ý Tông đại hỷ, ban cho Sở Địch họ hoàng gia, đích thân đặt tên là Vũ An, phong làm Vân Châu phòng ngự sứ. Từ đó, Sở Địch trở thành Lý Vũ An.