Lý Kế Kham nghe đến hai chữ ấy đã cau mày thật sâu: “Nói bậy! Con là đứa con duy nhất của ta, tương lai kế vị Tiết độ sứ, mở rộng biên thùy, gây dựng uy danh quân đội. Sao có thể vào ở rể cho một nữ nhân?”
Thấy phụ thân vẫn chưa hồ đồ đến mức muốn y hi sinh sắc đẹp, sắc mặt y dịu đôi chút. Nhưng dẫu phụ thân thật sự ép buộc đi nữa, y cũng chẳng bao giờ cúi đầu. Việc y không muốn làm, không ai ép nổi.
Y lại bắt đầu phàn nàn: “Con đã nói từ lâu, kế hoạch này không ổn. Trường An nay đã yếu, chúng ta chỉ cần luyện binh tích lương, sớm muộn gì cũng sẽ thay thế.”
“Hà tất phải khổ sở đi tìm thứ gọi là Lăng Vân đồ?”
Lý Kế Kham ôm trán, lần đầu hiểu thế nào là tự làm tự chịu.
Đường Gia Ngọc lại chọn trúng Lý Chiêu Kích. Nếu không thuận theo, mọi công sức trước kia chẳng phải đều đổ sông đổ biển?
Bàng Thành nhìn trước ngó sau, hạ giọng: “Thiếu chủ thân phận tôn quý, tất nhiên không thể vào ở rể thật. Nhưng thuộc hạ nghĩ… thiếu chủ là nam nhi, thêm một nữ nhân cũng chẳng ảnh hưởng gì. Thiếu chủ có thể dựng thân phận giả, cùng nàng diễn một vở kịch.”
“Nàng là hậu duệ duy nhất của Hy Tông. Nếu có thể sinh một bé trai mang huyết mạch Hà Đông, Tiết độ sứ sẽ có thêm một quân cờ.”
“Còn nếu thiếu chủ không thích công chúa, chỉ cần khiến nàng mang thai rồi sau này đưa nàng đến một viện nhỏ làm thϊếp, còn chính thê sẽ chọn người tài đức vẹn toàn hợp với thiếu chủ.”
Y càng nghe càng cau mày. Bàng Thành từng là hổ tướng xông pha tiền trận, dẫn đầu vạn quân. Sao giờ lại biến thành như thế?
Y lạnh giọng: “Ta không thích thì hà cớ gì trêu chọc nàng? Dù nàng có là công chúa hay không, bất kỳ nữ nhân nào cũng không đáng bị mang thai rồi bị đẩy xuống làm thϊếp. Cách làm như vậy… khác gì súc sinh?”
Lời mắng như tát thẳng vào mặt Bàng Thành.
Hắn ta đỏ bừng mặt, vội cúi đầu: “Thiếu chủ trách đúng. Là thuộc hạ nghĩ sai.”
Lý Kế Kham lại nhớ đến lần đầu phát hiện Đường Gia Ngọc trong xe ngựa. Khi đó nàng mới bốn ngày tuổi. Nhũ mẫu vì bảo vệ nàng mà trúng tên bỏ mạng.
Hắn lật tung đống thi thể, tìm thấy nàng nhỏ xíu, yếu ớt đến mức tưởng chừng không sống nổi. Ấy thế mà khi thấy hắn, nàng vẫn nhoẻn miệng cười. Chính nụ cười ấy khiến hắn bao năm qua luôn do dự giữa việc gϊếŧ hay giữ nàng lại. Cuối cùng, hắn để nàng ở Đường phủ, làm một tiểu thư vô lo vô nghĩ, chẳng hay biết gì thế sự.