Chương 40

Nàng ôm chặt lấy cánh tay Bàng Thành, lắc lắc như làm nũng: “Người đã hứa cho con tùy ý lựa chọn. Con muốn gả cho y. Nếu không được, con thà cả đời không lấy phu quân!”

Tâm trạng Lý Chiêu Kích vô cùng rối bời. Đường Gia Ngọc nói như đang khen y nhưng nghe sao chẳng giống khen chút nào.

Bàng Thành thấy sắc mặt thiếu chủ càng lúc càng khó dò, sợ nàng lại nói ra điều gì kinh thiên động địa, bèn vội giả vờ đau đầu để tiễn khách: “Chuyện này là việc riêng của nhà họ Đường, không tiện nói với người ngoài. Chư vị thứ lỗi, hẹn ngày khác gặp lại.”

Buổi lễ cập kê, mở đầu thì khách chủ hòa hợp, kết thúc lại đầy quái dị. Khi khách khứa rời phủ, ai nấy đều mang vẻ mặt khó tả. Họ liếc nhìn Lý Chiêu Kích mặt lạnh như băng, muốn cười mà chẳng dám.

Ngụy Thành Quân theo đuổi vị tiểu thư bao năm vẫn không thành, vậy mà thiếu chủ chỉ xuất hiện một lần đã khiến công chúa mang theo cả gia sản chủ động cầu hôn. Đúng là thiếu chủ không phải người thường.

Bị nhìn đến phát ngán, y lại trừng mắt đáp lại.

Đám binh sĩ đang lén trao đổi ánh mắt lập tức giả vờ như không biết gì.

Lý Chiêu Kích nghẹn một bụng tức.

Mười lăm năm sống trên đời, từ luyện võ đến ra trận đều thuận buồm xuôi gió, ngay cả người Xích Đan cũng không khiến y cáu giận. Vậy mà hôm nay một nữ nhân lại có thể chọc y đến mức chẳng biết trút giận vào đâu.

Y mặt lạnh lên ngựa, giật cương. Con Chiếu Dạ lập tức như mũi tên rời cung, lao vυ"t đi. Y phi ngựa ba vòng ngoài thành, đến khi bực tức tan bớt mới chịu quay về.

Trời đã tối đen. Y mang theo bụi đất trở về phủ. Lúc bước đến Thiết Diêu đường, y đã nhận ra ánh mắt đám thị vệ có phần kỳ quặc, trong lòng âm thầm cau mày. Cánh cửa vừa mở, liền nghe phụ thân kinh ngạc: “Cái gì? Nàng vừa gặp đã yêu Chiêu Kích, nhất định phải gả cho nó?”

Tiếp theo là giọng đầy phiền muộn của Bàng Thành: “Thuộc hạ đã khuyên rồi. Thậm chí còn nói thiếu chủ nghèo kiết xác, nàng vẫn kiên quyết muốn gả cho thiếu chủ.”

Thiết Diêu đường rơi vào tĩnh lặng. Thị vệ canh cửa nghe toàn bộ, muốn hóng tiếp mà chẳng dám, đành ho nhẹ báo: “Thiếu chủ đã về.”

Bàng Thành quay người hành lễ: “Tham kiến thiếu chủ. Những lời vừa rồi của thuộc hạ chỉ là để khiến Đường Gia Ngọc…”

Y lạnh lùng cắt ngang.

“Ta không điếc. Vừa rồi nghe rõ cả rồi, không cần nhắc lại.”

“Muốn ta cưới nàng? Không đời nào.”

Nói đến đây, y chợt nhớ ra điều gì, bật cười nhạt: “Không đúng. Thậm chí không phải cưới… mà là vào ở rể.”