Chương 37

Đường Gia Ngọc đời trước đã trải qua lễ cập kê. Khi ấy, nàng luôn căng thẳng đề phòng, sợ làm sai điều gì sẽ bị chê cười. Nhưng đời này, nàng chẳng hứng thú chút nào. Lần đầu thay áo lụa màu nhạt, lần thứ hai là áo dài khúc cư cổ xưa, lần thứ ba khoác lễ phục tay rộng cài trâm hoa. Trang phục lộng lẫy, dung mạo rực rỡ, nàng vốn xinh đẹp, mày mắt tựa tranh vẽ, chỉ một cái liếc từ xa cũng toát lên khí chất cao quý của Trường An.

Ngay cả y cũng phải thừa nhận, tuy nàng yếu đuối, nông cạn và vô dụng nhưng khi trang điểm lên thì cũng có vài phần nhan sắc. Kiếp trước, Đường Gia Ngọc từng rất tự hào vì màn xuất hiện ấy.

Nhưng hiện tại nàng chỉ thấy khó chịu. Nàng biết bước tiếp theo, vị “phụ thân tốt” kia sẽ công khai kén rể cho nàng để thể hiện tình yêu thương như báu vật. Nàng cụp mắt, ngoan ngoãn quỳ trên đệm cỏ, chờ đợi số phận. Quả nhiên, Đường Quảng Thành từ chủ vị đứng dậy, hướng về khách khứa cảm khái: “Thoáng chốc, nữ nhi nhà ta đã trưởng thành, đến tuổi cập kê rồi. Hôm nay cảm tạ chư vị đến dự lễ cập kê của ái nữ.”

“Đường mỗ cả đời không có nam nhi, chỉ một nữ nhi duy nhất, thương yêu như ngọc quý trong tay. Đường mỗ buôn bán nhiều năm, tích được chút của cải. Hôm nay xin chư vị làm chứng, Đường mỗ nguyện dốc sạch gia tài để kén cho nữ nhi một đức lang quân như ý.”

“Chỉ có một điều kiện: lang quân phải tự nguyện vào ở rể, suốt đời không được nạp thϊếp, phải dịu dàng chu đáo, hết lòng bảo hộ nàng sống một đời bình an vui vẻ.”

Tiếng tán đồng vang lên khắp đại sảnh: “Ông chủ Đường quả thật yêu phu nhân thương con, đúng là người có tâm.”

Đường Gia Ngọc phải cố gắng lắm mới giữ được vẻ mặt cảm động khi nhìn Đường Quảng Thành. Ông ta đỡ nàng đứng dậy, ân cần nói: “Gia Ngọc, tài tử tuấn kiệt Tịnh Châu đều có mặt. Dù con để mắt đến ai, phụ thân cũng bất chấp thể diện mà tranh cho con một lần. Con có vừa ý vị lang quân nào không?”

Nàng nhìn thẳng mắt hắn ta, thầm nghĩ: Diễn giỏi thật. Nếu không phải ký ức bị vạn tiễn xuyên tim còn cứa vào tim, nàng suýt nữa đã động lòng với thứ tình phụ tử giả tạo ấy.

Ai cũng biết người nàng thích đời trước không thể vào ở rể. Nghe vậy, có nữ nhi nào còn nỡ làm khó phụ thân?

Kiếp trước, nàng chính là không nỡ nên chỉ nói mình còn nhỏ, chưa vội thành thân. Từ đó, nàng hết lòng vì nhà họ Đường, không rời nhà, không giao tiếp bên ngoài, việc gì cũng bàn bạc với gia đình, tin tưởng phụ thân không chút nghi ngờ. Nhưng nàng nhận được gì?