Thành ra hôm nay không chỉ là lễ cập kê, mà còn là buổi kén rể.
Lý Kế Kham cố ý mời Vương Dung đến dự, để Đường Quảng Thành nhân đó tuyên bố kén rể ngay trước mặt Đường Gia Ngọc. Với thân phận thiếu chủ U Châu, Vương Dung tuyệt đối không thể vào ở rể.
Đường Quảng Thành làm vậy là để dập tắt hy vọng cuối cùng của nàng, buộc nàng phải ngoan ngoãn chọn người mà Tiết độ sứ đã định sẵn, từ nay an phận ở lại trong phủ, không còn ra ngoài gây sóng gió nữa.
Dù phụ thân hay nha hoàn có thân thiết đến đâu, cũng không thể bằng phu quân được. Biết đâu sau khi có phu quân, thậm chí còn moi được từ miệng nàng nhiều điều hơn nữa. Buổi lễ kén rể lần này được tổ chức vô cùng rầm rộ.
Ngay từ đầu, Vương Dung đã bị cấm bước vào trong, còn những nam nhân khác thì Đường Gia Ngọc đều chẳng quen biết. Nhìn chung, Ngụy Thành Quân là người có khả năng cao nhất, tất cả nam nhân có mặt đều hiểu rõ điều ấy.
Ngụy Thành Quân liếc nhanh sang y, dò hỏi: “Biểu đệ mới là thiếu chủ Hà Đông, cưới công chúa vốn nên là đệ.”
Y tặc lưỡi, lập tức xua tay: “Thôi đi, ta gánh không nổi đâu.”
“Nếu cưới thê tử, ta phải cưới người giống mẫu thân ta, văn võ song toàn, vừa có thể ra trận gϊếŧ địch, vừa có thể trị quân an dân. Tóm lại, tuyệt không phải loại tiểu thư yếu đuối, gặp chuyện chỉ biết khóc trong khuê phòng.”
Mẫu thân y là chính thê của Lý Kế Kham, tên Lưu Anh Dung, một nữ nhân phi thường. Lý Kế Kham quanh năm chinh chiến bên ngoài, mỗi khi ông vắng nhà, chính bà dẫn binh giữ thành, từng nhiều lần đánh lui quân Xích Đan. Lưu Anh Dung mất khi y mới tám tuổi nhưng vẫn để lại ảnh hưởng sâu sắc.
Y vốn không để tâm chuyện nam nữ, song hình mẫu thê tử trong lòng nhất định phải giống mẫu thân: dũng cảm kiên cường, trí dũng song toàn, hiểu đại nghĩa. Mà những điều ấy, Đường Gia Ngọc lại chẳng có điểm nào. Thấy y khẽ lộ vẻ khinh thường, Ngụy Thành Quân thầm thở phào. Không hiểu chuyện đôi khi lại là cái lợi, là y không muốn, chứ không phải hắn ta phải tranh giành với biểu đệ.
Hai người đang đứng ngoài trò chuyện thì bên trong đột nhiên vang lên tiếng lễ nhạc. Cả hai nhìn nhau, biết nghi thức đã bắt đầu nên không nói thêm gì nữa, cùng bước vào đại sảnh. Y đứng hờ hững ở hàng ngoài cùng. Dáng người y cao lớn, dù đứng phía sau cũng không ảnh hưởng tầm nhìn. Hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía nữ tử đang là tâm điểm buổi lễ.