Ngụy Thành Quân gật đầu: “Mẫu thân nàng viết rõ ngày giờ sinh trong thư. Cả cái tên Gia Ngọc cũng là do mẫu thân nàng đặt.”
Sinh nhật của Lý Chiêu Kích vừa trôi qua, so với ngày sinh của Đường Gia Ngọc chỉ cách đôi ngày. Y thầm nghĩ phụ thân chắc hẳn đã quên sạch chuyện này. Dù không quan trọng nhưng vẫn thấy khó hiểu: “Chỉ là sinh nhật, sao phải làm lớn như vậy?”
Ngụy Thành Quân bất lực nhìn y: “Biểu đệ, năm nay nàng vừa tròn mười lăm.”
Phản ứng đầu tiên của Lý Chiêu Kích: nàng bằng tuổi y.
Rồi lại thấy khó hiểu: “Thì sao?”
Ngụy Thành Quân đành thở dài. Lý Chiêu Kích suốt ngày luyện võ, nuôi ngựa, chuyện nam nữ còn chưa thông suốt. Hắn ta đành nói thẳng: “Nữ tử cập kê là có thể gả chồng. Cữu cữu muốn tổ chức linh đình, một là để vở kịch tròn vai, hai là để nàng an ổn trong phủ chờ ngày xuất giá, đừng lại gây chuyện như lần của Vương Dung.”
Lý Chiêu Kích hờ hững: “Nàng để ý Vương Dung à? Cũng chẳng phải không được. Nhân cơ hội thành thân, giữ hắn ta ở lại Tịnh Châu, như vậy U Châu sẽ nằm trong tay chúng ta.”
Ngụy Thành Quân lập tức gạt phăng: “Không được.”
Lời vừa dứt, thấy Lý Chiêu Kích nhướn mày đầy hứng thú, hắn ta mới nhận ra mình phản ứng quá mức, bèn vội chữa lại: “Đó không phải ý ta, là ý của phụ thân đệ. Cữu cữu nghe nói nàng vừa gặp đã động tâm với Vương Dung đã nổi giận đùng đùng, nhất quyết không muốn nàng gả cho hắn ta. Hôm nay mới điều nhiều binh sĩ đến Đường phủ. Nàng có để mắt ai cũng được, miễn không phải Vương Dung.”
Điều này đương nhiên là đúng. Tây phong của U Châu đổi chiều liên tục, sao bằng người thân tín nhà họ Lý?
Nhưng tướng dưới trướng phản bội, tâm phúc quay lưng vốn chẳng hiếm trong thiên hạ.
Đường Gia Ngọc dù sao cũng là công chúa. Nếu để người thân tín cưới nàng, sinh ra hài tử mang dòng máu hoàng thất thì cho dù trung thành cỡ nào, cũng khó tránh nảy sinh tâm tư riêng.
Vậy nên, lựa chọn ổn thỏa nhất là để nàng gả cho hậu nhân của Lý Kế Kham. Đó cũng là lý do Ngụy Thành Quân phải đích thân ra mặt, đóng vai biểu ca của nàng tại Đường phủ.
Trong kịch bản Lý Kế Kham dựng cho nàng, Đường Gia Ngọc phải là kiểu lâu ngày sinh tình với biểu ca, càng thân cận càng tốt.
Nào ngờ nàng vừa ra cửa đã nhìn trúng Vương Dung, còn chẳng giữ dáng vẻ đoan trang, cứ thế đuổi theo hắn ta. Lý Kế Kham sợ nàng ra ngoài nhiều làm lộ thân phận nên buộc Vương Dung hồi đáp tình cảm, trong thư còn ám chỉ đôi phần ý với nàng để giữ chân nàng lại.