Chương 34

Y khẽ nhíu mày: “Ta nghĩ mãi vẫn không hiểu, vì sao phụ thân phải tốn công bày trò vì Đường Gia Ngọc. Nhốt nàng lại, có giá trị thì giữ, vô dụng thì gϊếŧ, chẳng phải gọn gàng hơn sao?”

Ngụy Thành Quân đáp: “Nàng dù sao cũng là công chúa. Để lộ tin tức thì không ổn. Hơn nữa, nếu nhốt nàng, lỡ nàng đoán được thân phận thật, tất sẽ cố ý chống đối. Khi đó làm sao moi được bí mật của Lăng Vân đồ?”

Lý Chiêu Kích cười nhạt: “Thật sự tin vào Lăng Vân đồ?”

“Nếu bảo vật hộ quốc của Thái Tổ thực sự hữu dụng thì hoàng thất nhà họ Lý đâu đến mức phải hai lần chạy khỏi Trường An, chật vật xuôi Nam.”

Ngụy Thành Quân nhắc đến chiến công của Tề Thái Tổ, ánh mắt sáng lên, lòng tràn niềm kính phục: “Thái Tổ mười lăm tuổi đánh lui Đột Quyết, mười tám tuổi chiếm Trường An, hai mươi bảy tuổi bình định các sứ quân, ba mươi mốt tuổi thu phục Mạc Bắc. Dưới trướng ngài là bao hiền tài, văn võ đều là hàng hiếm thấy. Hộ quốc chi bảo ngài để lại sao có thể tầm thường? Biết đâu là binh thư tuyệt kỹ, giáp trụ, hay vàng bạc châu báu. Bằng không, hoàng thất sao đời đời coi là quốc bảo?”

Lý Chiêu Kích chỉ cười lạnh. Y cũng muốn trở thành Tề Thái Tổ thứ hai nhưng nam tử phải tự lập công danh, dựa vào di sản tổ tiên để khởi nghiệp có gì đáng tự hào?

Y mỉa mai: “Cách lập công của các người, là hợp sức đi lừa một tiểu nữ tử?”

Câu nói đâm trúng chỗ yếu, khiến Ngụy Thành Quân thoáng nghẹn. Lý Chiêu Kích từ bé đã là thiên chi kiêu tử, lời nói thẳng thắn, chẳng kiêng dè ai. Y vốn quang minh lẫm liệt, chỉ tiếc rằng sự thẳng thắn ấy thường xuyên khiến người bên cạnh tổn thương.

Ngụy Thành Quân cười nhạt: “Cữu cữu chiêu mộ hiền tài, cùng môn khách mưu sĩ nghiên cứu suốt mười lăm năm vẫn chẳng tìm được gì. Manh mối duy nhất chỉ có câu trong di thư của Vương Chiêu nghi: Lăng Vân đồ, đợi Gia Ngọc lớn lên sẽ tự khắc hiểu. Ngoài việc bắt đầu từ Đường Gia Ngọc thì còn cách nào?”

“Hơn nữa, cữu cữu tuy lừa nàng nhưng chưa từng bạc đãi. Từ ăn mặc đến cách yêu thương đều chẳng thua công chúa thật.”

Lý Chiêu Kích hừ nhẹ. Phụ thân ngày nào cũng mắng y phá của nuôi ngựa, vậy mà số bạc y tiêu còn chẳng bằng một nửa của Đường Gia Ngọc.

Ban đầu y còn bực bội nhưng tận mắt nhìn rồi lại cảm thấy bản thân đi so đo với một cô nhóc thì thật nực cười. Y đảo mắt nhìn quanh rồi chợt hỏi: “Hôm nay là sinh nhật nàng?”