Chương 33

Nhưng khi nàng xoay người, ánh nhìn sáng lấp lánh thoáng vụt qua, Lý Chiêu Kích như thấy một tia sát ý.

Sát ý?

Y nhướn mày, nghi mình nhìn nhầm.

Vốn định rời đi nhưng lúc này Lý Chiêu Kích lại đổi ý, quyết định ở lại dự lễ. Y muốn xem nữ nhân này rốt cuộc ngốc thật, hay đang giả ngốc.

Đường Gia Ngọc tựa như cánh bướm mỏng manh, rực rỡ bay xa. Lý Chiêu Kích và Ngụy Thành Quân cùng dõi theo bóng lưng nàng, đợi một lát mới thu ánh mắt về. Lý Chiêu Kích khẽ cong môi, giọng điệu khó đoán: “Biểu muội?”

“Biểu ca, chẳng lẽ huynh diễn kịch quá lâu, đến mức nhập vai thật rồi?”

Ngụy Thành Quân bật cười lạnh, đáp dứt khoát: “Sao có thể. Lời dặn của cữu cữu ta vẫn ghi khắc trong lòng, đâu dám lơ là. Làm sao lại thật sự động tâm với nàng?”

Lý Chiêu Kích không nói thêm, chỉ hờ hững đáp: “Vậy thì tốt. Nàng vốn là khách quý từ Trường An tới, mắt nhìn của công chúa khi chọn phò mã xưa nay cao ngất. Nếu biết được thân phận thực, nàng sao có thể cam tâm ở nơi hoang vu như Hà Đông?”

“Hóa ra biểu ca không bị nàng mê hoặc, như vậy mới phải.”

Trước đó, Lý Chiêu Kích đang luyện binh ở Vân Châu thì bị phụ thân gọi gấp hồi phủ. Y vừa về đến nơi thì lại thấy trong phủ vắng tanh. Nghe nói hôm nay là lễ cập kê của vị tiểu thư kia nên Lý Kế Kham đã điều gần hết nhân lực sang Đường phủ để dựng nên vở kịch này. Lý Chiêu Kích vốn biết Đường phủ đang giấu một vị công chúa nhưng màn kịch phô trương đến mức ngay cả y cũng bị lạnh nhạt thế này… chẳng phải quá lố rồi sao?

Y bèn thay y phục hạ nhân, muốn vào Đường phủ xem thử rốt cuộc đang nuôi dưỡng vị thần thánh phương nào.

Tiếc rằng cũng chỉ nhìn được đến thế. Lời nói của Lý Chiêu Kích mang theo ý chế giễu khiến Ngụy Thành Quân ngứa tai, phải cau mày: “Nàng là nữ tử, đã gả thì theo lang quân, thành thân rồi là người nhà bọn họ. Chẳng lẽ còn có thể bỏ lang quân bỏ con?”

Công chúa vốn là con của thiên tử, tính tình làm sao chẳng kiêu ngạo. Nhưng đám công chúa nhà họ Lý xưa nay nổi danh táo bạo khác người. Nghĩ đến đám đường tỷ cùng các vị cô cô của Đường Gia Ngọc, Lý Chiêu Kích khẽ cười, giọng lạnh như gươm: “Nữ tử bình thường thì vậy. Nhưng những vị khách kiêu kỳ của nhà họ Lý… thì chưa chắc. Chuyện để phò mã đội nón xanh vốn chẳng hiếm, phò mã bị gϊếŧ cũng không ít. Không nói đâu xa, U Châu mấy năm trước, từ ngày công chúa Thọ An gả sang, nhà họ Vương đã trở thành tay sai của Trường An. Nếu U Châu không suy tàn, e nhà họ Vương giờ đã thành quân luyện binh cho hoàng đế.”