Y như tuấn mã hoang dã y nuôi: kiêu hãnh, mạnh mẽ, đẹp đẽ và ngạo mạn nhưng chẳng khiến người ta chán ghét, dường như trời sinh đã như vậy.
Khí chất ấy, Đường Gia Ngọc không thể nhầm.
Lý Chiêu Kích!
Thì ra năm nàng mười lăm tuổi, họ đã gặp nhau. Ấy thế mà kiếp trước nàng không có nửa điểm ấn tượng.
À, khi đó nàng chỉ lo không để phụ thân mất mặt trong ngày trọng đại, nghe lời Khương Thiền hết thảy, đứng nghiêm làm lễ, nào có chuyện chạy nháo nhào ra tiền viện như bây giờ.
Có lẽ nàng thất thần hơi lâu nên Lý Chiêu Kích khẽ nhướn mày, ánh mắt mang chút dò xét. Không ổn, y nghi rồi. Đường Gia Ngọc ngạc nhiên trước sự nhạy bén của thiếu niên nhưng lập tức lại nghĩ: nàng chỉ là một tiểu thư ngốc nghếch xinh đẹp, có gì phải sợ?
Nàng đường hoàng bước đến trước mặt Ngụy Thành Quân, vẫn thản nhiên quan sát Lý Chiêu Kích, rồi hỏi: “Biểu ca, sao huynh lại ở đây? Vị này là ai?”
Lý Chiêu Kích nheo mắt, rõ ràng chưa từng bị ai trần trụi đánh giá như thế. Ngụy Thành Quân hơi căng thẳng, vô thức chắn nửa người trước y: “Hắn… là một thương nhân, có chút giao dịch với cữu cữu. Hôm nay đi ngang nên tiện thể đến dự lễ.”
Đường Gia Ngọc gật đầu: “Ồ, là khách mới.”
“Tiếp đãi không chu toàn, là lỗi của ta.”
“Chẳng hay quý khách xưng hô thế nào?”
Nàng cười tươi nhìn Lý Chiêu Kích nhưng y chỉ lạnh lùng đáp trả, ánh mắt thờ ơ như sao đêm. Trông mong thiếu chủ Hà Đông vì nàng là công chúa mà hạ mình nịnh nọt, quả là chuyện không bao giờ xảy ra. Ngụy Thành Quân cau mày, cái bình hoa này lại định gây chuyện gì nữa đây?
Suýt nữa thì quên, Đường Gia Ngọc vốn mê sắc đẹp. Năm ngoái còn trêu chọc Vương Dung, bây giờ chẳng lẽ lại nhắm tới Lý Chiêu Kích? Trong lòng Ngụy Thành Quân lập tức dấy lên cảnh giác. May thay, Xuân, Hạ, Thu, Đông đã đuổi kịp.
Thấy Đường Gia Ngọc đứng cạnh hai người, ánh mắt giữa nàng và Lý Chiêu Kích lại là lạ, các nha hoàn tim đập thình thịch. Một nàng công chúa, một thiếu tướng quân, một thiếu chủ, không ai có thể đắc tội. Chẩm Xuân vội hành lễ rồi khéo léo kéo nàng đi: “Tiểu thư, lễ cập kê sắp bắt đầu. Chủ quân và Vương công tử đều đang chờ người.”
Đường Gia Ngọc như sực nhớ: “Suýt nữa quên, Hành Du ca ca cũng đến!”
“Biểu ca, lát nữa ta quay lại tìm các huynh nhé!”
Nàng mắt ngọc mày ngài, rực rỡ như đóa mẫu đơn mê hoặc ong bướm, ngoài dung mạo nổi bật ra chẳng có ưu điểm gì đáng kể.