Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo Khương Thiền. Bà ta chẳng màng thể diện, lập tức quỳ xuống: “Lão nô vô lễ, xin tiểu thư thứ tội.”
Đường Gia Ngọc đặt bút vẽ mày xuống, nhẹ tay tô son điểm phấn, soi gương ngắm nghía hồi lâu mới vừa lòng. Như sực nhớ ra điều gì, nàng “ôi chao” một tiếng, bước đến trước mặt Khương Thiền, dáng vẻ hệt một tiểu thư ngây thơ vô tư: “Khương di mẫu sao còn quỳ mãi dưới đất? Ta mải trang điểm nên quên mất người.”
Nhưng tâm tính thiếu nữ thay đổi thất thường. Khương Thiền còn chưa kịp đáp thì nàng đã nghĩ sang chuyện khác: “Phụ thân mời những ai tới vậy? Vương lang đã đến chưa?”
Chẩm Xuân liếc Khương Thiền, giọng hơi đắc ý: “Vương thiếu chủ đã gửi thư báo, nói sẽ tới dự lễ cập kê của tiểu thư.”
“Sao không nói sớm!”
Đường Gia Ngọc vội vã nhấc váy chạy ra ngoài, chẳng còn chút vẻ đoan trang nhu thuận. Xuân, Hạ, Thu, Đông hốt hoảng đuổi theo. Trong phòng chỉ còn lại một mình Khương Thiền, bị mắng oan một trận, đành lúng túng đứng dậy. Bà ta thoáng hoang mang.
Mới gặp, nàng còn khiến người ta tưởng rằng đã đổi tính đổi nết, vậy mà giờ vẫn ngây ngô nông nổi như trước, nghĩ gì làm nấy. Khương Thiền lại cảm thấy nhục nhã.
Nữ nhi nhà họ Lý quả thực chẳng đáng làm phu nhân người ta. Dẫu nuôi dưới mái nhà thương nhân, tính tình kiêu căng tùy tiện vẫn chẳng giấu nổi, chẳng khác gì những công chúa hoang đường kia! Loại con gái như vậy mà biểu lang quân còn phải hạ mình lấy lòng, đúng là trời cao không có mắt!
Nghe nói Vương Dung đã đến, Đường Gia Ngọc lập tức chạy thẳng tới tiền sảnh, làm ra vẻ si mê. Nhưng khi ra khỏi tầm mắt các nha hoàn, nụ cười trong mắt nàng dần lạnh lại.
Không đúng! Trong Đường phủ, chỉ mình nàng là người thật. Khách khứa đều là binh lính cải trang, dựng trường hợp để diễn kịch. Diễn lúc nào chẳng được, hà tất Khương Thiền phải thúc ép nàng?
Chẳng lẽ có nhân vật quan trọng nào đã tới? Nhưng trong Đường phủ này, Đường Gia Ngọc chính là trời, còn ai có thể quan trọng hơn nàng?
Mải suy nghĩ, nàng không để ý đường, chạy quá nhanh nên lạc sang tiền viện. Vừa rẽ qua hành lang, nàng bất ngờ thấy dưới mái hiên có hai nam nhân đang đứng. Một người nghiêm nghị, một người lạnh nhạt phóng khoáng, dường như đang trao đổi việc gì đó.
Nghe tiếng bước chân, cả hai đồng loạt quay lại. Ngụy Thành Quân theo bản năng cảnh giác nhưng nhớ ra mình đang mang thân phận Khương Quân, bèn cố cười ôn hòa: “Biểu muội.”
Đường Gia Ngọc chẳng buồn đáp, ánh mắt nàng đã dán chặt vào thiếu niên còn lại. Y gầy hơn so với đêm dưới cổng thành nhưng dáng người vẫn cao lớn nổi bật. Ngũ quan tuấn tú, mày kiếm vắt ngang, mắt phượng thâm trầm, thần thái lạnh nhạt cao ngạo. Y phục xám xịt cũng chẳng thể che giấu khí độ rực rỡ.