Kẻ phản chủ… ai cũng đáng chết. Trong bốn nha hoàn Xuân, Hạ, Thu, Đông, chỉ có Trảm Thu và Trâm Đông chân tâm trung thành, còn Khương Thiền, Chẩm Xuân, Chiết Hạ đã phản bội Lý Kế Kham thì cũng có thể phản nàng, tuyệt đối không thể trọng dụng.
Nàng từng cho Khương Thiền mặt mũi thì cũng có thể lấy lại. Bà ta quen thói sai bảo, e đã quên mất thân phận của mình.
Khương Thiền mắng một hồi, chợt thấy không khí trong phòng khác lạ. Đường Gia Ngọc không ngoan ngoãn nhận lỗi như trước, lại càng không chạy đến lấy lòng, mà ung dung ngồi trước gương, thong thả lựa màu mực vẽ mày, cứ như thể bà ta không tồn tại.
Trảm Thu và Trâm Đông người cầm gương, người đưa đồ, hoàn toàn nghe lệnh Đường Gia Ngọc. Chẩm Xuân và Chiết Hạ chỉ liếc Khương Thiền một cái rồi cúi đầu, ý cười nhạt ẩn trong mắt. Trong Đường phủ, Khương Thiền tuy là mama hồi môn, địa vị cao hơn họ nhưng thực quyền thì bốn người kia theo sát tiểu thư, hữu dụng hơn nhiều, chỉ có Bàng Thành mới áp được họ. Khương Thiền là cái gì chứ?
Cậy mình là người cũ của phủ Tiết độ sứ, đến Đường phủ làm việc mà cứ vênh váo như phu nhân, Chẩm Xuân và Chiết Hạ đã chướng mắt từ lâu.
Bị Đường Gia Ngọc phớt lờ ngay trước mặt bao người, mặt Khương Thiền đỏ rồi xanh, vô cùng mất mặt. Bà ta biết mình lỡ lời nhưng quen thói kiêu ngạo nên không cúi đầu xin lỗi được, đành miễn cưỡng đổi giọng:
“Tiểu thư, hôm nay là lễ cập kê, chủ nhân đã mời không ít quý nhân đến dự. Để họ phải đợi lâu, e là thất lễ.”
Đường Gia Ngọc vẫn tỉ mỉ vẽ mày, từ trong gương liếc Khương Thiền một cái.
“Thì ra Khương mama cũng hiểu lễ nghĩa. Ta còn tưởng ai cũng có thể tùy tiện xông vào khuê phòng ta mà lớn tiếng quát mắng như vậy cơ đấy.”
Nàng không còn gọi “Khương di mẫu” nữa. Người trong phòng đều nghe ra. Sắc mặt Khương Thiền biến đổi liên tục, bị một tiểu cô nương làm mất thể diện, bà ta dĩ nhiên không cam tâm nhưng Đường Gia Ngọc là nhân vật Tiết độ sứ đích thân căn dặn phải hầu hạ chu đáo. Nếu để nàng ghét bỏ, bị đuổi khỏi Đường phủ… Khương Thiền xem như hết đường sống.
Giam cầm công chúa, dẫu nay hoàng quyền đã suy vi, vẫn là tội tru di xử trảm. Để tránh tiết lộ tin tức, những kẻ đã rời Đường phủ tuyệt không thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào khác. Còn trong phủ, sự sủng ái của Đường Gia Ngọc chính là ý trời.
Bao năm qua, nhờ nhiệm vụ bí mật giao phó cho Khương Thiền, nhà họ Khương nhận được không ít lợi lộc. Dẫu chẳng được gặp nữ nhi, bà ta vẫn sắp xếp cho Khương Quả một chức vị nhàn nhã trong phủ Tiết độ sứ. Nếu hôm nay bị đuổi khỏi Đường phủ, bản thân bà ta còn không biết phải đi đâu, Khương Quả liệu sẽ ra sao?