Chương 28

Đường Gia Ngọc không buồn đáp Chẩm Xuân. Nàng bước xuống giường, nâng tay, giọng kiêu nhiên như lẽ đương nhiên: “Thay y phục cho ta.”

Chẩm Xuân quỳ dưới đất, cẩn thận vuốt phẳng viền gấm đỏ thẫm, đưa tay chạm vào từng đường thêu mây lành tinh xảo, trong lòng dấy lên một tia ganh tỵ. Lễ cập kê gồm ba lượt cài trâm, ba lượt bái lạy, trước lễ phải mặc áo vải đen tượng trưng cho thiếu nữ, lấy vẻ giản dị làm đầu.

Đường Gia Ngọc vốn ưa xa hoa, ngày thường y phục càng rực rỡ càng vừa mắt nàng. Bộ lễ phục chỉ mặc một lần này mà viền áo vẫn thêu gấm lộng lẫy, từng viên trân châu khảm lên đủ để một nhà bình dân sống cả năm.

Sinh ra giữa thời loạn lạc, không phải chạy nạn đã là trời ban may mắn, vậy mà Đường Gia Ngọc vẫn có thể tiêu pha vô độ, hưởng sự xa hoa quá mức. Chẩm Xuân nhìn nàng an nhiên nhận lấy mọi nâng niu như sao vây trăng, càng nhìn càng thấy trong lòng bất bình.

Thời nay các phiên trấn thế lực hùng mạnh, triều đình Trường An suy yếu, ngay cả công chúa chính thống còn chẳng dám chắc được sống như thế.

Nàng chỉ là công chúa của tiên đế… dựa vào đâu chứ?

Đường Gia Ngọc dĩ nhiên chẳng bận tâm những ngọn sóng nhỏ trong lòng một nha hoàn. Bề ngoài nàng vẫn giữ dáng vẻ kiêu kỳ, thản nhiên của một đại tiểu thư nhưng tâm trí đã bay xa khỏi lễ cập kê, hướng đến con đường tương lai.

Qua cuộc đối thoại giữa Ngụy Thành Quân và Vương Dung, nàng đã hiểu mình bị thất lạc trên đường tiên đế chạy nạn, mẫu thân là Vương Chiêu nghi. Lý Kế Kham mang nàng về Hà Đông, che mắt thiên hạ, dựng nên Đường phủ hư ảo, sắp xếp vô số người diễn trò ngày đêm, chỉ để nàng tin mình là Đường Gia Ngọc, an phận ở phủ, không cầu tiến, không bước chân ra ngoài, càng không dám phản kháng Tiết độ sứ.

Chẳng trách trước kia nàng làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, ai gặp cũng mỉm cười thương mến. Thì ra cả thế giới này vốn dĩ xoay quanh nàng mà vận hành.

Không ai chịu làm ăn lỗ, Lý Kế Kham đã dốc vốn vào nàng nhiều như thế, ắt hẳn mong hồi báo càng lớn hơn. Hắn ta đang chờ điều gì?

Đã sống một đời, Đường Gia Ngọc hiểu rõ: chẳng có thiên vị nào vô cớ. Thứ nàng nhận được, tất phải có cái giá tương ứng.

Nàng nghĩ đi nghĩ lại, thứ khiến mình trở nên không thể thay thế, chỉ có hai: thân phận công chúa của tiên đế và Lăng Vân đồ.

Đến lúc chết nàng mới biết, hóa ra mình từng nhìn thấy Lăng Vân đồ. Năm mười hai tuổi, phụ thân họ Đường đột nhiên mời một phu tử đến dạy nàng vẽ. Dù nàng không hứng thú, hắn ta vẫn ép nàng học.