Nàng đánh cược hai phe sẽ lao vào hỗn chiến, không rảnh kiểm tra thật giả. Đường Gia Ngọc cũng không mong nhân đó mà thoát thân, chỉ hy vọng tìm được chỗ ẩn mình để giấu kỹ bản đồ thật.
Sau này, nếu Lý Chiêu Kích chất vấn, nàng sẽ một mực khẳng định mình chưa từng mở ra, để Ngụy Thành Quân phải gánh lấy tội thay. Mỗi bước nàng đi đều đã tính toán cẩn thận. Ống quyển giả quả nhiên biến thành ngòi nổ, hai phe xông vào chém gϊếŧ, chẳng còn ai đoái hoài đến nàng.
Nhưng Đường Gia Ngọc lại quên mất sự vô liêm sỉ của Ngụy Thành Quân. Có những thứ, thà hủy đi còn hơn để rơi vào tay kẻ thù. Nha quân từng kinh qua trăm trận, quả nhiên khó đối phó. Hổ Lang doanh dần bị áp chế, Lăng Vân đồ sắp rơi vào tay Lý Chiêu Kích. Ngụy Thành Quân thấy tình thế bất lợi, ác ý nổi lên, ra hiệu cho thân tín ẩn trong bóng tối.
Gϊếŧ!
Đường Gia Ngọc vội vã chạy về chỗ ẩn nấp, hoàn toàn không biết chuyện xảy ra sau lưng. Nàng vừa chạy vừa ngoảnh lại, chỉ sợ mình sẽ hóa thành oan hồn dưới mưa tên. Trong khoảnh khắc tình cờ quay đầu, nàng thấy Lý Chiêu Kích đang giương cung, cánh tay rắn rỏi kéo dây cung thành hình bán nguyệt rồi bất ngờ bắn về phía nàng. Y muốn gϊếŧ nàng sao?
Nhận thức này khiến Đường Gia Ngọc lạnh buốt sống lưng. Nàng theo bản năng né tránh. Mũi tên sượt qua tai. Chưa kịp mừng vì thoát chết, một cơn đau thấu tim từ sau lưng truyền đến.
Mũi tên đã xuyên ngay tim, máu tươi phun trào. Đường Gia Ngọc ôm ngực, đau đến khó thở, chẳng còn sức nhìn xem ai là người ra tay. Nàng kiệt quệ ngã xuống, bản đồ trượt khỏi vạt áo, bị gió cuốn bay lên không trung.
Lăng Vân đồ bị máu nàng nhuộm đỏ, loang lổ từng mảng. Trong cơn hấp hối, nàng vẫn còn kịp nghĩ: may mà mũi tên không làm rách nó.
Nàng cố vươn tay, gắng sức chạm đến bản đồ. Trước mắt lại hiện ra một Trường An phồn hoa, cung điện nguy nga tráng lệ. Nhưng nàng chưa từng thấy Trường An, trước khi chết sao có thể tưởng tượng nổi?
Trường An rốt cuộc trông ra sao?
Phụ mẫu nàng… là những người thế nào?
Đường Gia Ngọc gom hết tàn lực, cuối cùng cũng chạm đến Lăng Vân đồ nhưng chẳng còn sức mở ra nhìn lần cuối. Máu chảy thành dòng, từng giọt tí tách rơi xuống đất. Lý Chiêu Kích gập tay, lạnh lùng lau vệt máu của kẻ phản bội trên lưỡi đao rồi tra vào vỏ. Ngụy Thành Quân trợn trừng mắt nhìn y, cổ họng phát ra những tiếng khàn đặc như thể chết vẫn không cam lòng. Lý Chiêu Kích chẳng buồn nhìn thêm.