Chương 22

Ánh mắt hắn ta trở nên hung ác: “Bắt nàng về!”

Thị vệ lập tức xuống ngựa, chia làm hai hướng vây nàng. Đường Gia Ngọc liên tục lùi lại, đầu óc xoay cuồng.

Còn đường nào nữa?

Tự tận để giữ khí tiết?

Khí tiết có đáng bằng mạng sống?

Cầu cứu Vương Dung?

Động tĩnh lớn như vậy mà Vương phủ vẫn im lìm, rõ ràng sẽ không ai đến.

Cúi đầu chịu khuất để giữ mạng rồi đợi cơ hội? Nhưng một khi bị Ngụy Thành Quân chiếm đoạt, nếu hắn ta thất bại, nàng sẽ rơi vào vực sâu vạn trượng…

Tâm trí nàng rối như tơ vò.

Đúng lúc ấy, nàng nghe thấy một âm thanh kỳ dị.

Quay đầu lại, nàng phát hiện đó không phải ảo giác: hơn mười bóng người áo đen từ trên cao đu dây xuống như lũ cú đêm, lợi dụng địa thế mà bắn tên. Đám binh sĩ truy đuổi nàng lần lượt ngã gục.

Trong bóng tối dưới cổng thành, tiếng mở cửa nặng nề tựa chuông tang vang lên. Phía sau, trận thế của Ngụy Thành Quân hỗn loạn, hiệu lệnh hô liên tiếp: “Không ổn! Có nội ứng! Tập hợp! Lập trận!”

Nhưng Đường Gia Ngọc không còn để tâm nữa. Ánh mắt nàng dán vào cổng Tuyên Hòa đang mở từ bên trong. Một đội kỵ binh chỉnh tề, sát khí bốc lên tận trời hiện ra trước mắt nàng.

Gió quất tuyết táp, cuốn bật mũ trùm của người đi đầu, để lộ một gương mặt thiếu niên tuấn tú, đường nét sắc sảo. Nhưng đôi mắt y sâu thẳm, sát ý lạnh lẽo, hoàn toàn phá vỡ vẻ mỹ lệ ấy, tựa như một vị tử thần bước ra từ màn đêm.

Đường Gia Ngọc mấp máy môi, vô thức thì thầm: “Lý Chiêu Kích…”

Gió ngoài cửa sổ rít lên từng hồi.

Vương Dung viết xong một hàng cuối, bàn tay khẽ siết, ho nhẹ một tiếng. Lão bộc mang áo hồ cừu đến, khoác lên vai hắn ta, nhẹ giọng khuyên: “Thiếu chủ, người nên nghỉ ngơi đôi chút. Dẫu biểu văn của Ngụy Thành Quân có gấp gáp đến đâu, cũng không thể để người mệt đến sinh bệnh.”

Vương Dung khẽ nhếch môi, đem tờ “Thỉnh phong Tiết độ sứ Hà Đông” viết dở bỏ vào lò lửa, lặng nhìn tâm huyết cả một đêm hóa thành tro tàn: “Ta vốn không có ý định viết.”

Nói đúng hơn… là không định viết cho Ngụy Thành Quân. Suốt đêm, hắn ta sửa từng nét từng câu, bản biểu đã gần như hoàn chỉnh, còn tiến cử ai, Ngụy Thành Quân hay Lý Chiêu Kích thì cứ đợi thêm xem tình thế.

Lão bộc ngơ ngác: “Ý của thiếu chủ là…”

Vương Dung đáp: “Tịnh Châu sắp loạn rồi. Ngụy Thành Quân muốn gϊếŧ cữu cữu mình để tự lập nhưng Lý Chiêu Kích đâu phải hạng dễ đối phó. Một trận huyết chiến e là khó tránh. Hãy quản chặt người trong phủ, không dính vào chuyện ngoài. Nhà họ Vương mang thân phận hoàng thân, trừ khi Hà Đông muốn tạo phản, bằng không chẳng ai dám động đến ta. Đợi khi phân thắng bại rõ ràng, bất kể là Ngụy Thành Quân hay Lý Chiêu Kích, đều phải nhờ ta dâng biểu về Trường An xin sắc chỉ.”