Chương 2

Năm ấy, Đường Gia Ngọc vừa tròn mười bảy tuổi.

Mùa đông năm đó đến sớm.

Tháng mười một, tuyết lớn bất ngờ giăng trắng trời.

Đường Gia Ngọc chẳng may bị cảm hàn, đến hôm nay mới hồi phục.

Nàng thay một bộ váy đỏ trắng tám mảnh, khoác áo lông thỏ thêu hoa tinh xảo, tóc búi cao, eo buộc dây lụa đỏ mềm mại.

Giữa sắc đỏ trắng đan xen, chuỗi ngọc trên người nàng khẽ kêu leng keng, trông hệt như một con cá chép rực rỡ trong ánh sáng.

Cơn bệnh chẳng khiến dung nhan nàng suy giảm, trái lại còn điểm thêm vài phần phong tư “Tây Thi ôm ngực.” (*)

(*) Tây Thi ôm ngực chỉ vẻ đẹp yếu đuối, mảnh mai mà động lòng người và được dùng để miêu tả một mỹ nhân dù đang bệnh hay đau đớn cũng vẫn xinh đẹp đến nao lòng.

Đường Gia Ngọc soi gương, khẽ mỉm cười hài lòng rồi đặt gương xuống, dịu giọng hỏi: “Trong lúc ta dưỡng bệnh, bên ngoài có xảy ra chuyện gì chăng?”

Sau lưng nàng là nha hoàn thân cận tên Chiết Hạ.

Một câu hỏi tưởng như đơn giản ấy lại khiến Chiết Hạ sững người, sắc mặt thoáng biến đổi, ấp úng chẳng dám đáp.

Đường Gia Ngọc bèn hỏi lại lần nữa, khiến cả đám nha hoàn khác cũng quay đầu nhìn sang.

Chẩm Xuân vội bước tới, khẽ vỗ Chiết Hạ một cái rồi từ trong tủ lấy ra một chiếc hộp, nhẹ giọng thưa: “Tiểu thư, biểu công tử biết người nhiễm bệnh, lòng không yên, mấy hôm nay đã liên tục sai người đưa đồ tới.”

Đường Gia Ngọc liếc qua chiếc hộp gỗ, bên trong là trâm hoa, phấn son, điểm tâm, toàn những món khuê nữ yêu thích.

Người biểu ca ấy vẫn đối đãi với nàng chu đáo như mọi khi, chỉ là năm nào cũng gửi những thứ ấy, thật khiến người ta cảm thấy nhàm chán.

Nàng tùy ý lật xem vài món, vẻ mặt thản nhiên, đoạn hỏi: “Còn gì nữa không?”

Thoáng chốc, Đường Gia Ngọc như thấy trong mắt Chẩm Xuân loé lên một tia u tối, dường như mang chút bất mãn trước sự thờ ơ của nàng.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, Chẩm Xuân đã khôi phục lại vẻ dịu dàng, nở nụ cười lễ độ, cung kính đáp: “Vương công tử biết tiểu thư sợ buồn chán nên đã đặc biệt từ U Châu mang đến một con chim sẻ tuyết, nghe nói là thần điểu của thảo nguyên Xích Đan, vừa biết hót vừa biết múa. Tiểu thư có muốn xem thử chăng?”

Đường Gia Ngọc nghe thế đã nảy hứng, ánh mắt sáng lên: “Mau mang tới đây cho ta.”

Trảm Thu xách l*иg chim đến, song con chim thần trong lời Chẩm Xuân lại ủ rũ, không ngừng dùng đầu đập vào song sắt.

Đường Gia Ngọc thấy nó đập đến rỉ máu, trong lòng không khỏi xót xa, vội nói: “Sao lại như vậy? Mau mời đại phu đến xem. Không.”