Nàng từng sợ cỏ bị dùng hết hoặc mã phu phát hiện trọng lượng xe khác thường mà lộ chuyện. Nhưng vận khí hôm nay lại thuận lợi khó hiểu: những điều nàng lo đều không xảy ra.
Xe thuận lợi rời nha thành, tiến vào nội thành Tịnh Châu. Tịnh Châu là trọng trấn quân sự, thành cao hào sâu, ba lớp tường kiên cố: Trong cùng là nha thành, nơi đặt phủ Tiết độ sứ, nha môn, kho vũ khí - trung tâm của Tịnh Châu.
Kế đến là nội thành, nơi quan lại, dân thường, thợ thủ công, thương nhân cùng sinh sống chính là xương thịt của thành.
Ngoài cùng là ngoại thành, nơi đóng quân bộ binh và cung thủ - áo giáp bảo vệ Tịnh Châu.
Ngoài thành còn có doanh trại kỵ binh cơ động tuần tra. Bố trí chặt chẽ đến thế, chẳng trách nhà họ Lý chỉ ba đời đã từ hàn vi mà vươn thành đại nghịch tặc.
Đường Gia Ngọc nghĩ vậy, khẽ thở dài. Đường phủ nằm trong nội thành, tuy nàng ít khi ra ngoài nhưng cũng biết chút ít đường phố nơi đây. Nàng nhìn qua khe hở đống cỏ, tìm cơ hội rời xe.
Dù cảm kích mã phu đã giúp nàng thoát nha thành, song ngoại thành toàn doanh trại, thoát hang hổ lại rơi ổ sói thì còn gì bi thảm hơn. Dưới ánh đèn thường là nơi dễ bị bỏ qua nhất, Ngụy Thành Quân tuyệt sẽ không ngờ nàng đang ẩn trong nội thành.
Nàng cần tìm chỗ ẩn thân trước, đợi gió yên sóng lặng rồi theo thương đội mà về Trường An. Xe cỏ dừng ở đầu ngõ, mã phu bước vào trong, có vẻ giải quyết việc riêng. Trời quả thực giúp nàng.
Đường Gia Ngọc lập tức bò ra khỏi đống cỏ, rón rén chạy đi. Nhưng chưa được mấy bước, một luồng gió lạnh đã ập đến từ phía sau. Người đàn ông vừa đi vào đã lặng lẽ đứng ngay sau lưng, một tay túm lấy nàng. Vai bị bóp chặt đau thấu xương.
Nàng hiểu mình không phải đối thủ nên không vùng vẫy vô ích, cố giữ bình tĩnh: “Ta là thân tín của Tiết độ sứ, bị Ngụy tặc giam giữ, nay có việc gấp cần bẩm với thiếu chủ. Nói tên ngươi ra, chỉ cần không tiết lộ chuyện này, đợi ta ra khỏi thành, tất xin thiếu chủ trọng thưởng.”
Người đàn ông đứng khuất trong bóng tối, mắt dừng trên chiếc cổ trắng ngần của nàng: “Ngươi là nữ quản sự trong phủ?”
Đường Gia Ngọc lấp lửng: “Đã biết rồi, còn không mau buông tay?”
“Thì ra là vậy, ta mạo phạm rồi.”
Hắn ta buông nàng ra. Đường Gia Ngọc âm thầm xoay vai, còn chưa kịp thở thì người đàn ông bất ngờ ra tay lần nữa, ép nàng vào tường.
Nàng hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn rõ dung mạo hắn ta.