Chương 14

Vương Dung siết chặt ngón tay, hận mình bất lực.

“Nàng chỉ là một nữ tử mà triều đình đã mặc định tử nạn từ lâu.”

“Dẫu mang thân phận công chúa thì cũng chỉ là danh phận rỗng.”

“Tướng quân nói nàng là công chúa, triều đình liệu có tin?”

Ngụy Thành Quân bật cười: “Chuyện này không cần thiếu chủ lo.”

“Năm đó Lý Kế Kham nhặt được Đường Gia Ngọc, trong tã lót của nàng có cả Lăng Vân đồ và bức thư do chính tay Vương Chiêu nghi lưu lại.”

“Có hai thứ ấy, chẳng sợ triều đình không nhận.”

“Lăng Vân đồ?”

Đồng tử Vương Dung co siết, thì thầm: “Thì ra là vậy.”

“Lý Kế Kham khổ tâm đến thế… rốt cuộc cũng vì Lăng Vân đồ.”

Vương Dung ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Ngụy Thành Quân đầy phức tạp: “Tương truyền ai nắm được Lăng Vân đồ sẽ đoạt được thiên hạ. Tướng quân thật tin vào lời ấy sao?”

Sao lại không tin?

Lý Kế Kham phí hết tâm cơ dựng nên Đường phủ giả, hao người tốn của để diễn trò với Đường Gia Ngọc, tất nhiên là có lý do. Ngụy Thành Quân chẳng muốn nói thêm, chỉ lạnh giọng: “Chân giả mặc kệ. Thân phận công chúa của nàng thì giả không được. Đêm nay ta cưỡng ép nàng, sáng mai dâng biểu xin phong, triều đình vì sĩ diện nhất định sẽ phong ta làm Tiết độ sứ Hà Đông. Khi đó, ta còn cần cái chức Tiết độ sứ U Châu hay sao? Thiếu chủ thấy có đúng không?”

Ngụy Thành Quân biết người bên trong đã tỉnh nhưng hắn ta hoàn toàn không để tâm. Một nữ tử yếu đuối, dù biết bí mật thì có thể làm được gì? Hắn ta muốn ép Vương Dung chọn phe mình, không chỉ để dâng biểu mà còn để điều khiển quân đội U Châu.

Vương Dung nắm chặt tay đến trắng bệch. Thế gian này luôn ép hắn ta phải chọn: bỏ cái này để giữ cái kia. Nhưng… hắn ta có lựa chọn sao?

Đường Gia Ngọc nín thở. Không biết qua bao lâu, nàng nghe giọng Vương Dung vang lên: “Được. Ta sẽ dâng biểu cho tướng quân.”

Bên ngoài vọng lại tiếng bước chân, lạo xạo.

Đường Gia Ngọc nhắm mắt giả ngất. Có kẻ rời đi, lại có người bước vào. Tiếng bước chân kia dừng ngay trước mặt nàng, hồi lâu không động đậy. Ánh mắt hắn ta nặng nề, nóng rực. Tim nàng đập như trống trận nhưng vẫn cố nhắm chặt mắt.

Nàng biết giờ nên tỉnh dậy, nói vài lời mềm mỏng để lấy lòng Ngụy Thành Quân nhưng nàng làm không được.

Ngụy Thành Quân cảm nhận được sự phản kháng mỏng manh ấy, khẽ cười, đầu ngón tay lướt qua gò má nàng, ngữ khí ẩn ý: “Người mà ngươi luôn mong nhớ, đối với ngươi quả thực có vài phần chân tình.”