“Năm thứ hai niên hiệu Quang Khởi, Lý Kế Kham thu phục Trường An, được phong Tiết độ sứ Hà Đông, nhận Tịnh Châu làm phong địa. Hắn chuyển phủ đến Tịnh Châu, thay toàn bộ gia nhân, từ đó không ai biết nhà họ Lý từng nuôi một bé gái. Cũng trong năm ấy, Tịnh Châu bỗng xuất hiện một thương hộ giàu có, chính là Đường phủ.”
Vương Dung vô cùng kinh ngạc nhưng Ngụy Thành Quân tuyệt không đến mức tự bịa ra một câu chuyện như vậy. Hắn ta ngẫm kỹ lại, quả thật có rất nhiều điểm trùng khớp.
“Chẳng trách Lý Kế Kham không cho nàng bước chân ra khỏi cửa, mọi yêu cầu đều tận lực đáp ứng nhưng lại không để nàng xuất hiện trong vòng giao tế của giới quyền quý Tịnh Châu. Năm ấy Trương Triêu công phá Trường An, tiên đế hoảng loạn chạy về đất Thục, trên đường mất đi một vị công chúa… cũng hợp lẽ.”
Nói đến đây, Vương Dung bỗng sững người như vừa nhớ ra điều gì, ánh mắt khẽ đổi: “Năm đó chỉ có Vương Chiêu nghi hoài thai. Vương Chiêu nghi sinh trưởng công chúa khi đang chạy loạn nhưng phản quân truy sát ráo riết, mẫu tử đều không qua khỏi. Tiên đế sau khi đặt chân đến Ích Châu, nghe tin Vương Chiêu nghi và trưởng công chúa tử nạn, thương tâm vô hạn, phong Vương Chiêu nghi làm Gia Ý hoàng hậu, trưởng công chúa là Tề Hưng công chúa. Tướng quân nói… Đường Gia Ngọc chính là Tề Hưng công chúa?”
Ngụy Thành Quân vốn là võ tướng, nào biết trong cung rốt cuộc có bao nhiêu hoàng tử công chúa nên tiện tay gật đầu: “Có lẽ vậy. Sao ngươi lại tường tận như thế?”
Vương Dung thoáng do dự. Bởi tổ mẫu hắn ta năm xưa từng gả một nữ nhi vào cung, được tiên đế sủng ái, năm sau phong làm Chiêu nghi.
Người chết khi chạy về phương Nam năm ấy, Vương Chiêu nghi chính là cô cô của hắn ta.
Vương Dung từng bị Lý Kế Kham uy hϊếp phải thuận theo Đường Gia Ngọc, trong lòng vốn rất chán ghét nàng, chỉ thấy nàng là một nữ tử thương hộ không biết thân phận. Nhưng giờ hay tin nàng có thể là biểu muội mình, hắn ta không khỏi sinh ý hổ thẹn, lặng lẽ liếc về sau bình phong.
Giá mà biết sớm hơn thì khi nhìn thấy phong thư máu buộc trên chân sẻ nhỏ, hắn ta đã ra tay cứu nàng. Nhưng nghĩ kỹ lại, bản thân bị giam lỏng làm con tin, lấy đâu ra năng lực cứu người?
Nếu tiên đế còn tại thế, nàng chính là trưởng công chúa của hoàng thất. Vương Dung chỉ cần gửi thư về Trường An, triều đình ắt sẽ phái binh đến cứu.
Nhưng tiên đế sau khi chạy về phương Nam, quốc phá gia vong, chịu đả kích quá lớn, đến năm thứ hai ở hành cung Ích Châu đã băng hà khi mới hai mươi tuổi, không để lại hậu tự. Hiện tại người ngồi trên long vị là thúc phụ của Đường Gia Ngọc. Tân đế liệu có dám mạo phạm quân đội Hà Đông chỉ để cứu một vị công chúa mà mình chưa từng gặp?