Bên ngoài vọng đến tiếng người trò chuyện.
“Tướng quân quá đề cao ta rồi.”
“Phụ thân ta tuy mang dòng hoàng tộc nhưng Trường An hiện giờ vẫn bị phụ tử nhà họ Lý kiềm chế, huống hồ là U Châu? Nếu thân phận cháu trai của Đại công chúa thật sự hữu dụng, lẽ nào lại để Lý Kế Kham mời đến Tịnh Châu làm khách, mà một lần làm khách kéo dài suốt ba năm?”
Giọng nam kia trong trẻo như suối chảy qua rừng, pha chút giễu cợt, Đường Gia Ngọc lập tức nhận ra: là Vương Dung.
Chẳng lẽ con chim đã đưa thư đi thật rồi? Hắn ta đến cứu nàng sao?
Nàng không dám cử động, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Ngụy Thành Quân lên tiếng: “Thiếu chủ khiêm nhường quá.”
“Ai chẳng biết nhà họ Vương được triều đình sủng tín. Tấu chương từ U Châu gửi đến, triều đình đều phê chuẩn.”
“Nếu ngươi chịu dâng biểu giúp ta được phong làm Tiết độ sứ Hà Đông, ta nguyện kết nghĩa huynh đệ. Từ nay ai dám động đến U Châu, Hà Đông ắt sẽ xuất binh bảo hộ.”
Vương Dung khẽ cười khổ. Kết nghĩa huynh đệ ư? Ngụy Thành Quân và Lý Chiêu Kích vốn là biểu huynh đệ cùng lớn lên, vậy mà nói phản là phản.
Hắn ta muốn nhà họ Vương dâng biểu để hợp pháp hóa địa vị của mình nhưng như thế chẳng khác nào đắc tội với Lý Chiêu Kích đến chết. Vương Dung chỉ có thể khéo léo từ chối: “Từ ngày tổ mẫu qua đời, U Châu đã cắt đứt mọi liên hệ với Trường An. Mấy năm nay không còn qua lại, đến dung mạo người trong triều ta cũng chẳng nhận ra nữa. Ta thật sự lực bất tòng tâm, mong tướng quân lượng thứ.”
Thấy Vương Dung hết lần này đến lần khác từ chối, ánh mắt sắc như ưng của Ngụy Thành Quân dần thu hẹp, hiểm độc hiện rõ: “Vương Dung, ta nể mặt ngươi nên mới mời đến.”
“Tưởng việc dâng biểu này chỉ nhà họ Vương mới làm được sao?”
“Nói cho ngươi hay, kẻ đang ở trong Đường phủ kia không phải con riêng của hắn ta, mà là hoàng nữ thất lạc của tiên đế trên đường chạy nạn. Chỉ cần ta cưới nàng rồi dâng biểu, triều đình tất sẽ phải thừa nhận.”
Đường Gia Ngọc toàn thân chấn động. Nàng nín thở, mong nghe thêm bí mật về thân thế mình. Sau tấm bình phong, Vương Dung cũng kinh ngạc: “Nàng là công chúa của tiên đế?”
“Đương nhiên.”
Thấy hắn ta còn nghi hoặc, Ngụy Thành Quân chậm rãi kể lại bí mật mười bảy năm trước: “Năm đầu niên hiệu Quảng Minh, Lý Kế Kham tiến quân xuống phương Nam dẹp loạn. Khi ấy Lưu thị, thê tử của hắn ta đang mang thai, mẫu thân ta đã ở lại Lý phủ chăm sóc. Một đêm, tâm phúc của Lý Kế Kham từ tiền tuyến đưa về một nữ nhi, dặn phải nuôi trong âm thầm, không được để lộ. Khi ấy Lưu thị vừa sinh Lý Chiêu Kích, bèn nuôi cả hai đứa trẻ để che mắt thiên hạ.”