Hắn ta ngẩng mặt, giọng lạnh buốt: “Bảo người của ngươi buông cung tên xuống. Nếu không… ta sẽ chặt hết mười ngón tay của hắn trước mặt ngươi.”
Đường Quảng Thành nghiến chặt răng, gân xanh nổi hằn trên cổ. Thấy ông vẫn bất động, Ngụy Thành Quân hừ lạnh, phất tay. Binh sĩ lập tức giơ đao lên, chuẩn bị chém xuống ngón tay cái của thiếu niên.
Khi ra lệnh bắn tên vào Đường Gia Ngọc, Đường Quảng Thành không hề do dự. Thế nhưng lúc này, dù biết rõ Ngụy Thành Quân chỉ đang giở trò uy hϊếp, dù hiểu rằng dẫu có thuận theo thì hắn ta cũng chưa chắc tha cho Mậu Tích, nhưng… đó là con ruột của ông!
Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách trong gang tấc, Đường Quảng Thành cuối cùng không kìm được nữa, gào lên: “Dừng tay!”
Gương mặt ông co rúm, thoáng chốc như già đi mấy tuổi, cả người sụp đổ: “Buông vũ khí.”
Đám gia đinh phía sau chỉ do dự một khắc rồi lần lượt đặt cung nỏ xuống. Người của Ngụy Thành Quân lập tức thừa cơ xông lên. Đường Gia Ngọc choáng váng nhìn toàn bộ cảnh tượng, dù tiếng gϊếŧ chóc lại nổi lên bốn phía, binh sĩ điên cuồng chém gϊếŧ, máu thịt tung tóe, nàng vẫn không nhịn được ngoảnh đầu nhìn người phụ thân từng nâng niu nàng như bảo vật, chưa từng từ chối nàng bất cứ điều gì.
Vàng bạc, lụa là, nàng muốn gì ông đều cho. Thế nhưng khi cái chết kề cận, ông lại ra lệnh bắn tên vào nàng.
Thì ra ngôi nhà yên ấm suốt mười bảy năm qua chỉ là hư ảo. Ông không phải phụ thân nàng, không tên Đường Quảng Thành, càng không phải thương nhân. Ông là Bàng Thành, tâm phúc của Lý Kế Kham, có vợ, có con, còn nàng chỉ là một phần trong nhiệm vụ.
Đường Gia Ngọc bị nhét vào xe ngựa một cách thô bạo. Còn chưa kịp đau lòng, nàng đã bị Ngụy Thành Quân vung tay đánh ngất.
Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, nàng chỉ thấy gió tuyết cuộn lên, thổi tung rèm xe. Khương di mẫu, người vẫn luôn nghiêm khắc với nàng, giờ lại đang bị thương, cúi đầu đứng trước Ngụy Thành Quân, cung kính thưa: “Thiếu tướng, nô tỳ bất tài, không thể đưa hoàng nữ ra khỏi Đường phủ, đành phải phiền thiếu tướng đích thân ra tay. Nhưng còn Khương Quả…”
Gió rít từng cơn. Lời của Ngụy Thành Quân vang lên cao ngạo, lạnh lẽo: “Yên tâm, không có công lao cũng có khổ lao. Ta sẽ không bạc đãi mẹ con các ngươi.”
Ồ, thì ra Khương di mẫu cũng có người thân… Đường Gia Ngọc khẽ nhắm mắt, trán chạm vào thành xe lạnh buốt rồi hoàn toàn mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, trước mắt nàng là cả một bức tường treo đầy đao, thương, kiếm, kích, chính giữa còn có tấm da sói được lột nguyên vẹn, đôi mắt như đang âm thầm nhìn chằm chằm nàng.