Chương 1

Nếu có một ngày, nàng phát hiện tất cả những người bên cạnh mình đều đang diễn kịch thì phải làm sao?

Nếu có một ngày, nàng nhận ra rằng phụ thân, bằng hữu, người hầu trung thành, thậm chí cả người nàng yêu thương đều là giả dối thì phải làm thế nào?

Trước đó, Đường Gia Ngọc chưa từng nghĩ thế giới của mình lại có thể sụp đổ chỉ trong một đêm.

Nàng vốn sống như nhân vật chính trong một câu chuyện hoa lệ, cuộc đời thuận buồm xuôi gió, hạnh phúc viên mãn.

Nàng sinh ra trong một gia đình thương nhân giàu có.

Phụ thân họ Đường của nàng cần cù buôn bán nhiều năm, tích góp được một gia sản tuy không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, tuy không đến mức tiêu tiền như nước, song cũng đủ để Đường Gia Ngọc cả đời sống trong cảnh gấm vóc lụa là.

Mẫu thân nàng mất sớm.

Phụ thân vì tưởng nhớ người vợ quá cố nên không tái giá, cũng chẳng nạp thϊếp.

Dưới gối chỉ có một mình nàng, bởi vậy từ nhỏ Đường Gia Ngọc đã được yêu thương, chiều chuộng hết mực.

Nàng có dung nhan kiều diễm, tóc đen như mực, da trắng như ngọc, mắt sáng răng ngà, tựa đóa mẫu đơn nở rộ, kiều diễm động lòng người.

Trong nhà có biểu ca thanh mai trúc mã luôn theo sát, ngoài phủ lại có thiếu chủ của thế gia quyền quý đất U Châu vì nàng mà ngày đêm thương nhớ.

Mỗi ngày, Đường Gia Ngọc đều phiền não vì những kẻ si tình theo đuổi mình quá đỗi xuất chúng.

Bọn họ vì nàng mà tranh giành, ngấm ngầm đối đầu, khiến nàng vừa khó xử vừa bận lòng.

Nàng vốn rất hài lòng với cuộc sống được vạn người say mê ấy, cho đến một ngày.

Ngày ấy, nàng phát hiện ra tất cả mọi người quanh mình dường như đều được sắp đặt sẵn.

Và những nam nhân kia, tất thảy đều giả vờ yêu nàng.

Ấy là một ngày tưởng như vô cùng bình thường trong năm Thăng Bình thứ chín.

Năm ấy, Tiết độ sứ Hoài Nam là Cao Bỉnh bị thuộc hạ giam giữ, khiến Hoài Nam đại loạn, dân đói khát đến mức tương tàn mà ăn thịt lẫn nhau.

Trương Kiệm chiếm Ích Châu, còn Điền Hữu Hiền là vị bảo phụ quyền thế một thời của Tề Tuyên Tông, cũng thua trận mà bỏ mạng.

Triều đình bất lực, chẳng thể ngăn nổi loạn lạc giữa các phiên trấn, chỉ đành khoanh tay chờ kết cục rồi làm lễ ban cờ tiết tượng trưng mà thôi.

Năm ấy, Quan Trung gặp đại hạn, Hà Đông lại chịu thiên tai nghiêm trọng, quân đội thiếu lương thực, lòng người hoang mang.

Người Xích Đan từ phương Nam tràn lên cướp bóc, Vân Châu liên tiếp cầu cứu.

Đúng lúc ấy, Tiết độ sứ Hà Đông là Lý Kế Kham lại lâm trọng bệnh, đã nửa tháng không tiếp khách.