Quyển 1 - Chương 14: Thiếu Nữ Toả Sáng

Không lâu sau, đạo diễn cầm loa bảo mọi người im lặng chuẩn bị ghi hình, những thực tập sinh đồng loạt đứng thẳng người. Từ Hạc Nhiên hít sâu một hơi, ưỡn thẳng vai.

Vô số ống kính đen ngòm chĩa thẳng vào những cô gái đang căng thẳng.

"Cộp cộp cộp..."

Đi kèm với tiếng giày cao gót có nhịp điệu, một người phụ nữ vóc dáng trung bình, dung mạo tinh xảo mang theo nụ cười dịu dàng bước vào, giơ micro lên, hỏi: "Chào buổi sáng, các cô gái, mọi người nghỉ ngơi tốt chứ?"

"Chào chị Phỉ Phỉ" Các thực tập sinh kéo dài giọng nhiệt tình đáp lại.

Người dẫn chương trình của "Thiếu Nữ Tỏa Sáng" tên là Ninh Vân Phỉ, là một ca sĩ rất có thực lực, năm nay 35 tuổi, nhưng trông chỉ như hai mươi mấy.

Ninh Vân Phỉ đứng ở trung tâm đại sảnh, nhìn 70 thực tập sinh, cô ấy đảo mắt nhìn qua khuôn mặt của mọi người, cuối cùng dừng lại ở hàng cuối cùng.

"Ừm... chuyện tối qua thật sự làm tôi hết hồn đấy, thực tập sinh số 59 Từ Hạc Nhiên." Cô ấy đột nhiên gọi tên.

Từ Hạc Nhiên cắn môi cười, nhận lấy micro từ cô gái phía trước, nói một tiếng cảm ơn với đối phương rồi mới trả lời: "Có chuyện gì sao?”

Từ Hạc Nhiên giả ngốc, giọng nói dễ nghe truyền vào tai mọi người.

Ninh Vân Phỉ cố ý hỏi cô, "Nhiều thực tập sinh như vậy, tại sao em chỉ nói thích mỗi mình Tân Nặc, chẳng lẽ em không thích chị Phỉ Phỉ sao?"

"Ồ"

Trong đại sảnh vang lên tiếng cười ồ.

Từ Hạc Nhiên lập tức hít vào một hơi, lộ ra vẻ sợ hãi, "Đương nhiên là không phải rồi!"

Hàng thứ ba, Tân Nặc nhướng mày, nhận lấy chiếc micro khác do nhân viên cố ý đưa tới.

"Em thích tất cả các chị và em gái xinh đẹp! Vòng tay của em mãi mãi rộng mở chào đón mọi người!" Từ Hạc Nhiên lớn tiếng hô, dang rộng hai tay.

"Oa"

Đều là những cô gái trẻ tuổi, yêu hận tình thù đến nhanh đi nhanh, nghe thấy giọng của Từ Hạc Nhiên tiếng cười ồ càng lớn hơn.

"Ơ, hôm qua em vừa nói với tôi như nào?" Giọng nói ấm áp đột nhiên truyền vào tai mọi người, biểu cảm của Từ Hạc Nhiên ngây ra.

Ánh mắt của mọi người đảo qua đảo lại giữa khuôn mặt của Từ Hạc Nhiên và Tân Nặc, vẻ mặt hóng chuyện.

Tân Nặc lắc đầu, thở dài, "Tổn thương rồi."

Từ Hạc Nhiên nhún vai, liên tục lắc đầu, rồi giơ micro lên, thu lại nụ cười, tay đặt lên ngực, nghiêm mặt nói: "Nhưng trái tim em, chỉ dành cho Nặc Nặc!"

"Hú!"

"Đồ tra nữ" Có người hét lên một tiếng.

Tất cả mọi người cười phá lên, ngay cả người dẫn chương trình cũng lộ ra vẻ mãn nguyện. Từ Hạc Nhiên mặt đang đỏ lên, nhìn về phía Tân Nặc. Tân Nặc lắc đầu cười, đưa micro ra.

"Nhưng mà, Hạc Nhiên, thứ hạng của em bây giờ rất nguy hiểm đó."

Giọng nói của Ninh Vân Phỉ khiến bầu không khí náo nhiệt ban đầu lập tức trở nên trầm xuống, những thực tập sinh đứng bên cạnh Từ Hạc Nhiên không khỏi cứng đờ, trong lòng đồng thời thở dài.

Ninh Vân Phỉ lướt qua những thực tập sinh với biểu cảm khác nhau, cuối cùng dừng lại ở phía trước.

70 thực tập sinh, người đứng đầu hàng đứng vị trí thứ nhất, là người có nhiều cảnh quay nhất và nổi bật nhất trong số tất cả.

Vị trí thứ hai và thứ ba thì đứng sau, vị trí thứ tư đến thứ bảy đứng ở hàng thứ ba, 63 người còn lại xếp thành năm hàng dày đặc.

"Nói cho tôi biết, ba hàng đầu là vị trí gì?" Ninh Vân Phỉ hỏi.

Các thực tập sinh đồng thanh hô: "Vị trí debut!"

"Đúng vậy. 140 thực tập sinh, chỉ có 7 người có thể debut, họ sẽ trở thành thành viên của nhóm nhạc trong vòng hai năm. Vòng loại trực tiếp này sẽ loại bỏ 28 người trong số 70 thực tập sinh, chỉ có 42 người đứng đầu mới có thể thuận lợi ở lại."

Lời nói của Ninh Vân Phỉ khiến đại sảnh càng trở nên yên tĩnh, đặc biệt là các thực tập sinh ở hai hàng cuối, rất nhiều người đỏ hoe mắt.

Thứ hạng của họ thấp nhất, là vị trí loại nguy hiểm nhất.

Từ Hạc Nhiên cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt, yên lặng buông thõng tay.

"Mỗi sân khấu đều có thể khiến thứ hạng của các bạn thay đổi lớn, không ai đảm bảo mình có thể đi đến cuối cùng. Hạc Nhiên, em hiện tại đang ở vị trí 59, đúng là thứ hạng rất bấp bênh, em có gì muốn nói không?" Ninh Vân Phỉ lại hỏi.

Biểu cảm trên mặt Từ Hạc Nhiên nghiêm túc hơn một chút, giơ micro lên, "Tuy rằng cuộc đời là những nốt thăng trầm, nhưng việc bị loại vào lúc này không có nghĩa là kết thúc. Em sẽ không từ bỏ ước mơ của mình! Ước mơ không hề xa vời, chỉ là có người thua trên con đường tiến lên, em thì không muốn thua."