Chương 9: Người dư thừa

Từ sau hôm đó, Lục Trầm bắt đầu thay đổi.

Sự thay đổi rất nhỏ, nhỏ đến mức Tống Thanh Du không hề nhận ra. Cậu vẫn ngoan ngoãn, vẫn ít nói, vẫn đi học đúng giờ. Chỉ là mỗi khi ở bên cô, cậu trở nên “dễ vỡ” hơn một chút, luôn cảm thấy mệt, cảm thấy sợ, luôn cần cô ở bên.

Và mỗi lần như vậy, cô đều mềm lòng.

-----------------

Người đầu tiên khiến Lục Trầm để ý, là Trình Mẫn.

Trình Mẫn là hàng xóm mới chuyển tới, hơn Thanh Du vài tuổi, làm việc ở xưởng gần đó. Anh ta hay giúp đỡ vặt vãnh, sửa ống nước, khiêng đồ nặng, thỉnh thoảng còn mang sang vài món ăn.

Ban đầu, Thanh Du chỉ coi đó là thiện ý.

Trình Mẫn cười nói, giọng chân thành:

“Em một mình nuôi đứa nhỏ rất vất vả.”

“Có gì cứ gọi anh.”

Cô cảm ơn, không nghĩ nhiều.

Nhưng Lục Trầm thì không.

Cậu đứng sau cánh cửa, nhìn người đàn ông kia cười với cô. Nhìn ánh mắt anh ta dừng lại trên gương mặt thanh tú của cô lâu hơn mức cần thiết. Nhìn bàn tay anh ta đưa đồ cho cô, vô thức chạm vào đầu ngón tay cô.

Chỉ là một cái chạm rất nhẹ.

Nhưng trong mắt Lục Trầm, đó là xâm phạm.

----------------------

Buổi tối hôm đó, cậu trở nên khác thường.

Ăn ít hơn, nói ít hơn, thỉnh thoảng lại cau mày, như thể đang không thoải mái.

Thanh Du hỏi:

“Em lại đau đầu à?”

Cậu gật đầu.

“Có cần uống thuốc không?”

Cậu lắc đầu.

“Em muốn chị ở đây.”

Cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cậu, tay đặt lên trán cậu theo thói quen. Lục Trầm khẽ nhắm mắt, hàng mi che đi ánh nhìn lạnh lẽo bên dưới.

Cậu biết.

Cô sẽ không từ chối.

Cậu đột nhiên nói:

“Chiều nay...”

“Người đàn ông kia lại tới.”

Thanh Du hơi ngạc nhiên:

“Trình Mẫn à? Anh ấy mang sang ít rau.”

Lục Trầm nói:

“Chị cười với anh ta.”

Cô bật cười:

“Người ta giúp mình, không cười chẳng lẽ mặt lạnh à?”

Cậu đáp ngay:

“Chị không được cười với anh ta.”

Giọng không cao.

Nhưng rất quyết liệt, không cho phép cô từ chối.

Thanh Du sững người, rồi nhẹ giọng:

“Lục Trầm, em không thể nói như vậy.”

Cậu mở mắt.

Ánh nhìn đen sâu, chăm chú đến mức khiến tim cô chùng xuống.

“Vậy chị cười với ai cũng được sao?”

Cô đáp, không nghĩ nhiều:

“Đương nhiên.”

Cậu im lặng rất lâu.

-------------------

Tối đó, cậu không ngủ.

Trong đầu cậu lặp đi lặp lại hình ảnh Trình Mẫn đứng trước cửa, gọi tên cô, nụ cười mang theo thứ cảm xúc mà cậu không hiểu hết, nhưng đủ để khiến cậu khó chịu.

Anh ta không cần thiết.

Anh ta là dư thừa.

Thế giới của cậu vốn chỉ có Thanh Du và căn nhà nhỏ này. Sự xuất hiện của một người đàn ông khác giống như một vết nứt không nên tồn tại.

Và vết nứt đó cần được lấp lại.

-------------------

Vài ngày sau đó, trên đường đi học, Lục Trầm cố tình đi chậm.

Thanh Du hỏi:

“Em sao vậy?”

Cậu đáp, bước loạng choạng một chút.

“Hơi chóng mặt.”

Cô lập tức nắm lấy tay cậu:

“Vậy mình về nhà nhé?”

Cậu lắc đầu:

“Không cần. Chị đưa em tới đầu ngõ là được.”

Giọng rất ngoan.

Nhưng khi cô quay người rời đi, cậu không đi học.

Cậu đứng ở góc đường, nhìn bóng lưng cô khuất dần, ánh mắt lạnh xuống.

Rồi cậu quay người.

------------------

Buổi chiều hôm đó, khi Trình Mẫn tan ca về, anh ta phát hiện trước cửa nhà mình có một tờ giấy gấp gọn, kẹp dưới viên gạch nhỏ.

Không ghi tên người gửi.

Chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ, chữ viết nhìn rất sạch sẽ, cứng rắn:

Đừng tới nhà người khác nữa.

Chị ấy không thích.

Trình Mẫn cau mày.

Ban đầu anh ta cười, cho rằng chỉ là trò đùa của bọn trẻ con trong xóm. Nhưng khi ngẩng đầu lên, anh ta bỗng nhớ lại ánh mắt của đứa bé ở cùng Thanh Du mấy ngày trước.

Quá lạnh.

Không giống trẻ con.

Trong lòng Trình Mẫn dâng lên một cảm giác khó tả, không hẳn là sợ, mà là bị cảnh cáo.

Anh ta xé tờ giấy, vứt vào thùng rác.

Nhưng từ hôm đó, mỗi lần định qua nhà Thanh Du, anh ta đều vô thức chần chừ. Ánh mắt đứa bé ấy lại hiện lên trong đầu, trầm lặng, u tối, giống như đang nhìn thẳng vào anh ta.

Anh ta tự nhủ là mình nghĩ nhiều.

Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn giữ khoảng cách.

Trực giác của một người trưởng thành mách bảo rằng: Có thứ gì đó không ổn.

-------------------

Còn Lục Trầm, khi trở về nhà tối hôm đó, sắc mặt hơi nhợt, như thể vừa tiêu hao hết sức lực.

Cậu rửa tay rất kỹ.

Ngón tay nhỏ dính chút mực đen chưa kịp rửa sạch.

Thanh Du không để ý.

Cô chỉ kéo cậu lại gần, sờ trán cậu.

“Em mệt à?”

Cậu gật đầu, tựa trán vào vai cô.

“Có chị là đủ rồi."