- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chiếm Hữu
- Chương 8: Lần đầu tiên nói dối
Chiếm Hữu
Chương 8: Lần đầu tiên nói dối
Trong lớp học, Lục Trầm nhanh chóng trở thành tâm điểm.
Giáo viên hỏi gì cậu cũng trả lời đúng. Giọng nói rõ ràng, ánh mắt bình tĩnh, không hề có vẻ rụt rè của một đứa trẻ mới ngày đầu đi học. Nhưng cậu cũng không hòa nhập. Giờ ra chơi, cậu ngồi một mình bên cửa sổ.
Có mấy bạn học tới làm quen.
“Cậu tên gì?”
“Nhà cậu ở đâu?”
Cậu trả lời rất ngắn.
“Lục Trầm.”
“Nhà gần đây.”
Không hơn.
Khi một cậu bé vô tư nói:
“Chị lúc sáng đưa cậu đi học xinh thật.”
Ánh mắt cậu lập tức tối xuống.
“Đừng nói về chị ấy.”
Giọng không lớn, nhưng lạnh.
Đứa trẻ kia ngơ ngác, không hiểu vì sao cậu lại trở nên đáng sợ như vậy.
-----------------
Tan học.
Lục Trầm đứng ngay ngắn trước cổng, ánh mắt đảo liên tục trong đám người. Khi nhìn thấy Tống Thanh Du, đôi mắt ấy sáng lên ngay tức khắc.
Cậu chạy tới.
Không quan tâm ánh nhìn xung quanh, cậu nắm chặt tay cô, như sợ chậm một giây thôi, cô sẽ biến mất.
Cô hỏi:
“Ngày đầu đi học thế nào?”
"Em có học kịp với các bạn không?"
Cậu đáp:
“Cũng được.”
Cậu không nói rằng cả ngày cậu đều nhìn đồng hồ. Không nói rằng mỗi lần có người lớn tới đón con, cậu đều nín thở. Không nói rằng trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Chị có tới không.
-----------------
Vào một ngày, Tống Thanh Du phát hiện có gì đó không ổn.
Lục Trầm dậy muộn hơn thường lệ. Không phải kiểu lười biếng của trẻ con, mà là một sự chậm rãi có chủ ý. Khi cô gọi, cậu mới từ phòng bước ra, sắc mặt hơi tái, hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt.
Cô hỏi:
“Em không khỏe à?”
Lục Trầm gật đầu rất nhẹ.
“Đau đầu.”
Giọng cậu khàn, nhỏ, nghe không giống giả vờ.
Tống Thanh Du lập tức đưa tay đặt lên trán cậu. Không quá nóng, nhưng làn da hơi lạnh. Cô cau mày.
“Hay hôm nay nghỉ học nhé?”
Lục Trầm không trả lời ngay.
Cậu ngước mắt nhìn cô, ánh mắt đen sâu, giống như đang cân nhắc điều gì đó rất nghiêm trọng.
Cậu hỏi:
“Nếu nghỉ học...”
“Chị có ở nhà với em không?”
Câu hỏi ấy khiến cô khựng lại một giây.
Cô đáp:
“Chị xin nghỉ hôm nay.”
“Em quan trọng hơn.”
Chỉ một câu nói.
Khóe môi Lục Trầm cong lên rất khẽ.
------------------
Cậu không sốt.
Không nôn.
Không đau đầu dữ dội.
Nhưng cậu vẫn nằm trên giường, ngoan ngoãn đến mức khiến người khác không nỡ nghi ngờ. Tống Thanh Du ngồi bên, thay khăn lạnh, thỉnh thoảng lại hỏi cậu có khó chịu không.
Mỗi lần như vậy, Lục Trầm đều lắc đầu.
“Có chị là được rồi.”
Câu nói rất nhẹ.
Nhưng lại khiến tim cô mềm ra.
Cô không nhận ra, từ đầu tới cuối, ánh mắt cậu quá tỉnh táo so với một đứa trẻ đang ốm.
--------------------
Buổi trưa, điện thoại của cô rung lên.
Là đồng nghiệp.
“Thanh Du, hôm nay em không tới à?”
Cô đáp:
“À... em hôm nay xin nghỉ.”
“Hiếm thấy nha, trước giờ em có bao giờ nghỉ đâu.”
Cô cười cười, quay đầu nhìn Lục Trầm đang nằm trên giường.
“Nhà có chút việc.”
Cô với đồng nghiệp nói chuyện một chút nữa thì cúp máy.
Lục Trầm nhìn cô, cậu im lặng không nói gì.
Nhưng trong lòng, có thứ gì đó chậm rãi lan ra, một cảm giác thỏa mãn lạnh lẽo.
Hóa ra chỉ cần như vậy.
Chỉ cần hơi yếu đi một chút.
Cô sẽ ở lại.
------------------
Buổi tối, cậu đã “khỏi hẳn”.
Ngồi ăn cơm cùng cô, dáng vẻ ngoan ngoãn, yên tĩnh. Tống Thanh Du nhìn cậu, thở phào nhẹ nhõm.
“May mà em đỡ rồi.”
Lục Trầm ngẩng đầu.
“Chị lo cho em à?”
“Đương nhiên.”
Cậu hỏi, giọng rất khẽ:
“Vậy...”
“Nếu em không khỏe nữa... chị vẫn sẽ luôn ở lại với em chứ?”
Cô bật cười:
“Đừng nói linh tinh. Chị không đi đâu cả.”
Lục Trầm cúi đầu ăn cơm.
Không hỏi thêm.
Nhưng trong đầu, cậu đã ghi nhớ rất rõ ràng:
Yếu đuối có thể giữ cô lại.
-----------------
Đêm đó, khi Tống Thanh Du đã ngủ, Lục Trầm vẫn thức.
Cậu nhìn trần nhà, ánh mắt tỉnh táo lạnh lẽo, hoàn toàn không giống một đứa trẻ vừa khỏi bệnh.
Đây là lần đầu tiên cậu nói dối.
Nhưng sẽ không phải lần cuối.
Vì cậu đã học được một điều rất quan trọng:
Chỉ cần cô ở lại.
Đúng sai không còn quan trọng nữa.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Chiếm Hữu
- Chương 8: Lần đầu tiên nói dối