Chương 7: Thế giới bên ngoài

Hôm sau, sau khi giải quyết vụ giấy tờ và làm giấy nhận nuôi Lục Trầm, Tống Thanh Du dẫn cậu tới trường tiểu học gần nhà để hỏi thủ tục nhập học.

Văn phòng nhỏ, ánh đèn trắng chiếu lên bàn ghế gỗ cũ.

Cậu ngồi trên ghế chờ, lưng thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Cô đứng nói chuyện với giáo viên, giọng nhỏ nhẹ, kiên nhẫn.

Có vài ánh nhìn lướt qua cậu.

Một cô giáo trẻ không nhịn được, cười nói:

“Đứa bé này... trông thật xinh.”

Cậu ngẩng lên.

Không nói gì.

Chỉ là ánh mắt ấy lại hướng về phía Tống Thanh Du.

Cô cảm nhận được, quay đầu lại, mỉm cười với cậu, như trấn an.

Chỉ cần vậy, cậu liền thu lại ánh nhìn, trở nên ngoan ngoãn.

------------------

Tối đến, khi mọi việc đã xong xuôi, cô ngồi bên giường cậu, giúp cậu sắp xếp sách vở mới mua. Ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt cậu, làm dịu đi nét lạnh thường ngày.

Cô cười nói:

“Ngày mai em đi học rồi.”

“Ở trường có rất nhiều bạn mới, lúc đó em sẽ cảm thấy rất vui.”

Cậu im lặng.

Cô thấy vậy khẽ hỏi:

“Em không thích à?”

Cậu nhìn cô, rất lâu.

“Chị có đi cùng em không?”

Cô bật cười, nhéo má cậu:

“Chị không thể ngồi học cùng em được, chị còn phải đi làm.”

Hàng mi cậu khẽ run.

“Nếu em không ngoan, chị có bỏ em không?”

Câu hỏi bật ra rất nhanh, như đã được chuẩn bị từ lâu.

Cô sững người, rồi lập tức phủ nhận:

“Không có chuyện đó.”

Cậu hỏi tiếp:

“Vậy nếu có người muốn đưa chị đi thì sao?”

Cô không hiểu vì sao cậu lại hỏi những câu như vậy, chỉ nghĩ là do cậu thiếu an toàn.

Cô dịu dàng xoa đầu cậu rồi nói:

“Chị sẽ không đi đâu cả.”

“Chị ở đây.”

Lại là câu nói ấy.

Lục Trầm cúi đầu, không nói thêm.

Nhưng trong lòng, cậu đã lặng lẽ đưa ra một kết luận:

Nếu có người muốn mang chị đi...

Thì cậu sẽ cho người đó biến mất mãi mãi.

----------------

Đêm khuya, Tống Thanh Du ra ngoài đổ rác. Chỉ đi vài phút, nhưng khi quay về, Lục Trầm đã đứng trước cửa.

Ánh mắt hoảng loạn.

Cậu hỏi, giọng gấp gáp:

“Chị đi đâu?”

Cô hơi ngạc nhiên.

“Chị đi đổ rác thôi.”

“Sao em lại đứng đây?”

“Chị tự nhiên biến mất...”

Cậu bước tới, ôm lấy eo cô.

Cô cứng người trong một thoáng.

Vòng tay ấy không mạnh, nhưng lại mang theo một sự bám víu mãnh liệt, như thể đang cố xác nhận cô còn ở đó.

Cậu nói, giọng nhỏ nhưng rất chắc chắn.

“Sau này chị đi đâu cũng phải nói với em.”

Cô chần chừ một giây, rồi nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra.

“Được rồi, chị sẽ nói.”

Cậu nhìn cô.

Như đang kiểm tra xem lời nói đó có thật hay không.

------------------

Đêm đó, cậu nằm trên giường, nhìn trần nhà tối đen.

Trong đầu cậu, hình ảnh cô đứng giữa đám đông, bị những ánh mắt khác dõi theo, khiến l*иg ngực cậu dâng lên một cảm giác khó chịu không tên.

Cậu không muốn chia sẻ.

Không muốn ai khác nhìn thấy vẻ dịu dàng ấy.

Không muốn ai khác chạm vào cô.

Cậu cuộn tay lại, móng tay khẽ bấm vào lòng bàn tay, đau đớn rất nhẹ, nhưng đủ để khiến cậu tỉnh táo.

Chị đã nhặt em về.

Vậy thì chị là của em.

Ý nghĩ ấy không còn mơ hồ nữa.

Nó rõ ràng, sắc bén, như một lưỡi dao vừa được mài xong.

Và cậu, dù còn nhỏ, đã bắt đầu học cách giữ lấy thứ thuộc về riêng mình.

--------------------

Ngày đầu tiên Lục Trầm đi học, trời nắng nhạt.

Tống Thanh Du dậy sớm hơn thường lệ, chuẩn bị bữa sáng, ủi bộ quần áo mới đã giặt phơi từ tối qua. Áo sơ mi trắng, quần sẫm màu, đơn giản nhưng sạch sẽ. Khi cậu mặc vào, đứng trước gương, cô lại có cảm giác:

Cậu không thuộc về nơi này.

Quá nổi bật.

Quá sạch sẽ giữa một thế giới vốn xô bồ.

Cô nói, giọng dịu:

“Đẹp lắm.”

Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt sáng lên rất khẽ.

“Chị chọn.”

Chỉ hai chữ, nhưng mang theo một sự khẳng định tuyệt đối.

-----------------

Cổng trường tiểu học đông đúc phụ huynh đưa đón con. Tống Thanh Du nắm tay Lục Trầm, dẫn tới lớp. Những ánh nhìn lén lút nhanh chóng dồn về phía cậu, tò mò, ngạc nhiên, thậm chí có chút ghen tị.

“Cậu kia đẹp quá.”

“Con nhà ai vậy?”

Cậu nghe thấy.

Bàn tay cậu siết lấy tay cô chặt hơn.

Cô cúi xuống, dặn dò:

“Em vào lớp đi.”

“Tan học chị sẽ tới đón.”

Cậu nhìn cô, không nhúc nhích.

“Chị sẽ không quên chứ?”

Cô bật cười:

“Không quên.”

Cậu lúc này mới chịu buông tay, nhưng trước khi quay đi, cậu đột nhiên kéo tay cô lại, ghé sát, giọng thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy:

“Chị phải quay lại.”

Không phải dặn dò.

Mà là yêu cầu.