Từ sau hôm đó, Lục Trầm bắt đầu theo Tống Thanh Du đến khắp nơi.
Không phải cô cố ý dẫn cậu theo, mà là mỗi lần cô chuẩn bị ra ngoài, cậu đều đứng dậy rất nhanh, ánh mắt dán chặt vào cô, như thể chỉ cần chậm một bước, cô sẽ biến mất khỏi thế giới của cậu.
Cô hỏi:
“Chị đi mua đồ thôi, em ở nhà được không?”
Cậu lắc đầu.
Cô dỗ dành.
“Chị ra ngoài rồi về liền.”
Cậu không nói, chỉ đưa tay nắm lấy vạt áo cô.
Cô nhìn bàn tay nhỏ gầy ấy, cuối cùng vẫn mềm lòng.
“Được rồi, đi cùng chị.”
Cậu buông tay, nhưng ánh mắt lập tức sáng lên, khóe môi cong rất nhẹ, một biểu cảm gần như không ai nhận ra.
-------------------
Ngoài chợ sáng, người qua kẻ lại ồn ào. Tống Thanh Du cúi đầu chọn rau, Lục Trầm đứng sát bên, một tay nắm chặt ống tay áo cô, tay còn lại ôm chiếc túi vải nhỏ.
Có người phụ nữ đi ngang, vô tình va phải cô, chưa kịp xin lỗi thì cậu đã ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cậu lạnh lẽo, không hề giống ánh mắt của một đứa trẻ.
Người phụ nữ kia thoáng sững người, rồi vội vàng xin lỗi, bước đi nhanh hơn.
Cô quay sang, xoa đầu cậu:
“Không sao, đừng nhìn người ta như vậy.”
Cậu cúi đầu, gật nhẹ.
Nhưng bàn tay nắm áo cô siết chặt hơn.
-------------------
Rắc rối xảy ra vào buổi sáng hôm đó.
Trên đường về, một người phụ nữ đứng chặn trước mặt họ. Ăn mặc chỉnh tề, gương mặt nghiêm túc, ánh mắt quan sát cậu rất kỹ.
Bà ta hỏi:
“Cô là người giám hộ của đứa nhỏ này?”
Tống Thanh Du khựng lại:
“Vâng... có chuyện gì sao ạ?”
Người phụ nữ nói chậm rãi:
“Chúng tôi nhận được phản ánh...”
“Về việc đứa trẻ này không có giấy tờ rõ ràng. Cô có thể hợp tác làm việc với bên phường không?”
Lục Trầm lập tức nhìn cô.
Ánh mắt ấy không còn là sợ hãi đơn thuần, mà là cảnh giác.
“Em về nhà trước nhé.”
Cô nói nhỏ với cậu, rồi quay sang người phụ nữ.
“Chúng ta nói chuyện riêng được không?”
Cậu lên tiếng:
“Không.”
Tống Thanh Du sững người.
Cậu đứng thẳng, chắn trước mặt cô, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người phụ nữ kia. Dáng người nhỏ bé, nhưng thái độ lại mang theo một sự đối kháng rõ ràng.
“Em không đi đâu hết.”
Người phụ nữ hơi ngạc nhiên, rồi cau mày:
“Đứa trẻ này có dấu hiệu phụ thuộc quá mức...”
Cậu cắt ngang:
“Em ở lại với chị.”
“Chị không được bỏ em.”
Cô vội vàng đặt tay lên vai cậu:
“Không ai bỏ em cả.”
Nhưng cậu không nhìn cô.
Cậu chỉ nhìn người trước mặt, ánh mắt tối đen, như một con thú non bị đe dọa lãnh thổ.
...
Cuối cùng, mọi việc tạm thời được giải quyết bằng vài lời giải thích và một buổi hẹn khác.
Trên đường về, cậu im lặng.
Quá im lặng.
Tống Thanh Du nấu cơm, Lục Trầm ngồi bên bàn. Cô gọi, cậu mới đáp. Ánh mắt cậu luôn dán lên cô, không rời nửa bước.
Tối đó, khi cô chuẩn bị đi tắm, cậu đứng chắn trước cửa phòng.
“Chị định đi đâu?”
“Đi tắm thôi.”
“Bao lâu?”
Cô khựng lại.
“Rất nhanh.”
Cậu nhìn cô một lúc lâu, rồi mới tránh ra.
Nhưng khi cô bước vào phòng tắm, cô nghe thấy tiếng động rất khẽ ngoài cửa.
Cậu đang ngồi đó.
-----------------
Đêm xuống.
Cậu nằm trên giường, tay nắm chặt chăn. Trong đầu lặp đi lặp lại lời nói ban chiều.
Không có giấy tờ.
Hợp tác làm việc.
Phụ thuộc quá mức.
Thế giới bên ngoài muốn chen vào giữa họ.
Muốn mang cậu đi.
Muốn tách cậu khỏi cô.
Ý nghĩ ấy khiến tim cậu đập mạnh, từng nhịp đều mang theo cơn giận dữ non nớt nhưng dữ dội.
Cậu quay đầu nhìn về phía phòng cô, cánh cửa khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra một đường mỏng.
Cô là người nhặt cậu về.
Vậy thì không ai có quyền mang cậu đi.
Nếu thế giới này không cho phép...
Thì cậu sẽ học cách chống lại thế giới.