Tống Thanh Du cũng không phải người nổi bật giữa đám đông.
Gương mặt cô thanh tú, đường nét mềm mại, không sắc sảo, nhưng rất dễ khiến người khác sinh thiện cảm. Đôi mắt trong veo, ánh nhìn dịu dàng, lúc cười thì khóe môi cong lên vừa phải, mang theo khí chất thuần khiết hiếm thấy ở những người đã sớm nếm trải cô độc.
Có lẽ chính vì vậy, Lục Trầm mới bị cô thu hút.
Giống như kẻ lạc đường trong đêm tối, nhìn thấy một ngọn đèn duy nhất.
-------------------
Tống Thanh Du đưa Lục Trầm ra tiệm cắt tóc gần nhà.
Chủ tiệm là một người phụ nữ trung niên, vừa nhìn thấy cậu đã sững sờ một chút.
Bà ta buột miệng:
“Đứa bé này... đẹp quá!”
"Còn rất ngoan nữa!"
"Em trai cháu hả?"
Cậu ngồi trên ghế, lưng thẳng tắp, hai tay đặt gọn gàng trên đùi. Nhưng khi nghe câu nói đó, ánh mắt cậu khẽ tối xuống. Cậu quay đầu nhìn cô, như thể đang chờ đợi phản ứng của cô.
Cô mỉm cười:
“Vâng, em trai cháu... rất ngoan.”
Chỉ một câu đơn giản.
Nhưng vai cậu dường như thả lỏng hơn một chút.
Trong suốt quá trình cắt tóc, cậu không rời mắt khỏi Tống Thanh Du. Ánh mắt cậu nhìn cô rất tập trung, rất cố chấp, như thể chỉ cần cô biến mất khỏi tầm mắt, thế giới sẽ sụp đổ.
Khi tóc được cắt gọn, vẻ đẹp của cậu càng lộ rõ hơn.
Tống Thanh Du nhìn Lục Trầm trong gương, có chút ngẩn ngơ.
Nếu được nuôi dưỡng trong một gia đình bình thường, cậu hẳn sẽ lớn lên rất tốt. Có bạn bè, có trường lớp, có tương lai sáng sủa. Nhưng hiện tại, cậu lại đang đứng bên cô, một người chẳng có gì trong tay ngoài căn nhà cũ và lòng mềm yếu.
--------------------
Trên đường về, có vài đứa trẻ trong xóm nhìn Lục Trầm chằm chằm, rồi quay sang hỏi Tống Thanh Du.
"Chị Thanh Du, cậu ấy là ai vậy?"
Tống Thanh Du khẽ mỉm cười:
"Em trai chị."
Một cô nhóc trong đám nói nhỏ:
“Cậu ấy đẹp thật!”
Cậu không phản ứng, chỉ tiến sát lại gần cô hơn. Vai chạm vai, cánh tay gần như dán vào tay cô.
Cô hơi khựng lại, nhưng không đẩy cậu ra.
Chỉ là từ đó trở đi, cậu không cho phép bất kỳ ai lại gần cô quá mức.
Khi hàng xóm tới hỏi han, cậu sẽ đứng giữa, ánh mắt lạnh lẽo. Khi có người đàn ông nhìn cô lâu hơn bình thường, cậu sẽ nắm tay cô, không buông.
Đó không phải hành động của một đứa trẻ bình thường.
Cô cảm nhận được, nhưng không nói ra.
Cô nghĩ rằng, cậu chỉ là sợ hãi bị bỏ rơi.
--------------------
Buổi tối, Tống Thanh Du ngồi bên bàn, ghi chép lại những khoản chi tiêu. Lục Trầm ngồi đối diện, hai tay chống cằm, nhìn cô không chớp mắt.
Cô hỏi, giọng nhẹ:
“Sao em cứ nhìn chị vậy?”
Cậu đáp:
“Chị đẹp.”
Cô sững người, rồi bật cười:
“Trẻ con thì biết gì.”
Cậu không cười.
“Em biết.”
Ánh mắt cậu rất nghiêm túc, như đang nói một sự thật hiển nhiên.
“Chị khác những người khác.”
Cô không hỏi khác ở chỗ nào.
Cô chỉ xoa đầu cậu, giống như xoa một đứa trẻ bình thường.
Nhưng Lục Trầm lại nắm lấy cổ tay cô.
Cậu nói, giọng nhỏ, nhưng rất rõ ràng.
“Chị đừng cho người khác chạm vào chị.”
Cô giật mình.
“Em nói linh tinh gì vậy?”
Cậu im lặng một lúc, rồi nói:
“Em không thích.”
Tống Thanh Du không trách mắng. Chỉ nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra.
“Sau này không được nói như vậy nữa.”
Cậu nhìn bàn tay trống rỗng của mình, hàng mi rũ xuống. Một lát sau, cậu gật đầu.
“Vâng.”
Nhưng trong lòng cậu, suy nghĩ ấy không hề biến mất.
-------------------
Đêm đó, Lục Trầm đứng trước gương rất lâu.
Trong gương, là một gương mặt non nớt nhưng xinh đẹp đến mức nguy hiểm. Cậu nhìn chính mình, rồi nhớ tới ánh mắt của những người ngoài kia, nhớ tới cách họ nhìn Tống Thanh Du.
Khó chịu.
Rất khó chịu.
Cậu không hiểu vì sao, chỉ biết rằng cảm giác ấy khiến l*иg ngực cậu siết chặt.
Cậu muốn giấu cô đi.
Muốn để cô chỉ ở trong tầm mắt của mình.
Ý nghĩ đó nảy sinh rất nhẹ, rất mơ hồ, giống như hạt giống vừa được gieo xuống đất.
Nhưng rồi, nó bén rễ.
...
Trong bóng tối, cậu khẽ gọi:
“Chị.”
Cô đáp lại:
“Sao thế?”
Chỉ một câu trả lời, nhưng đủ để khiến cậu an tâm.
Cậu nằm xuống, kéo chăn che kín người, khóe môi cong lên rất khẽ.
Chị là của em.
Bây giờ là vậy.
Sau này... cũng phải là vậy.