Chương 4: Khởi đầu của sự chiếm hữu (2)

Tối hôm đó, khi cô đang dọn dẹp, cậu đột nhiên hỏi:

“Chị... có đuổi em đi không?”

Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt cậu, bình tĩnh quá mức, nhưng bàn tay lại nắm chặt góc áo.

Cô đáp ngay:

“Không.”

“Ít nhất là bây giờ thì không.”

Cậu im lặng.

Rất lâu sau, cậu mới nói, giọng thấp xuống:

“Vậy thì... em sẽ ngoan.”

Câu nói ấy khiến cô thoáng sững người.

Cô không hiểu vì sao, nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.

---------------------

Ban đêm, Lục Trầm lại gặp ác mộng.

Lần này, cậu bật dậy, thở dốc, ánh mắt hoảng loạn, giống như đang nhìn thấy thứ gì đó rất đáng sợ.

Cậu gọi:

“Chị!”

Tống Thanh Du lập tức chạy tới.

Chỉ cần nhìn thấy cô, cậu liền nhào tới ôm chặt lấy eo cô, vùi mặt vào bụng cô, cả người run lên bần bật.

Cô vỗ lưng cậu, giọng dịu dàng:

“Không sao rồi.”

“Chỉ là mơ thôi.”

Cậu không đáp.

Nhưng vòng tay siết chặt hơn.

Như thể chỉ cần buông ra, cô sẽ biến mất, cậu sẽ lại cô độc một mình.

Cô để cậu ôm rất lâu.

Trong khoảnh khắc ấy, cô không hề biết rằng, sự dung túng nhỏ bé này sẽ dần biến thành thói quen. Thói quen được ở gần cô. Thói quen chiếm lấy hơi ấm của cô. Thói quen xem cô là thứ duy nhất không thể mất đi.

Đêm khuya tĩnh lặng.

Lục Trầm tựa vào cô, ánh mắt dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có. Trong đôi đồng tử đen sâu thẳm ấy, có một suy nghĩ non nớt nhưng rõ ràng đang hình thành:

Nếu chỉ cần ngoan ngoãn... thì chị sẽ không rời đi.

Vậy thì, cậu sẽ ngoan.

Ngoan cho đến khi chị chỉ còn nhìn thấy một mình cậu.

---------------------

Từ ngày Lục Trầm ở lại, căn nhà nhỏ bỗng dưng có thêm sinh khí.

Buổi sáng, ánh nắng len qua cửa sổ rơi lên khuôn mặt cậu khi còn đang ngủ. Lúc ấy, Tống Thanh Du mới có thời gian nhìn kỹ cậu bé mà mình nhặt về trong đêm mưa hôm đó.

Lục Trầm rất đẹp.

Không phải kiểu đáng yêu thường thấy ở trẻ con, mà là một vẻ đẹp hiếm hoi, gần như không hợp với hoàn cảnh nghèo nàn và quần áo cũ kỹ đang khoác trên người. Ngũ quan của cậu tinh xảo đến mức khiến người ta phải chú ý.

Sống mũi thẳng, hàng mi dài, đôi môi mỏng khép hờ mang theo vẻ lạnh lùng bẩm sinh. Làn da trắng nhợt nhạt, dưới ánh sáng lại càng giống như sứ.

Đó là vẻ đẹp khiến người ta có cảm giác: Cậu không nên ở nơi này.

Trong một thoáng ngắn ngủi, Tống Thanh Du từng nghĩ như vậy. Nhưng rồi lại tự trách mình suy nghĩ viển vông.

Dù đẹp đến đâu, Lục Trầm vẫn chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi, đang cần một chỗ trú chân.

Cô không biết rằng, suy nghĩ Lục Trầm không nên ở nơi này sau này sẽ trở thành sự thật.