Tống Thanh Du nhớ lại tối qua, sau khi Lục Trầm giật mình tỉnh dậy lần thứ ba, cô đã để cậu ngủ cạnh giường cho yên tâm.
Chỉ là không ngờ, cậu lại bám chặt đến vậy.
Cô ngồi dậy rất nhẹ, dùng tay còn lại kéo chăn đắp lên người cậu. Cậu khẽ cựa mình, môi mấp máy, nhưng vẫn không tỉnh. Hàng mi dài khẽ run, để lộ quầng thâm nhạt dưới mắt, dấu vết của những đêm dài không trọn giấc.
Cô nhìn cậu một lúc lâu.
Ở độ tuổi này, lẽ ra cậu phải được chạy nhảy ngoài sân trường, phải có một gia đình chờ đợi mỗi khi tan học. Nhưng thay vào đó, cậu lại xuất hiện trong cuộc đời cô vào một đêm mưa lạnh, mang theo một quá khứ rách nát và ánh mắt không thuộc về tuổi thơ.
Cô không biết quyết định giữ cậu lại là đúng hay sai.
Nhưng ít nhất, lúc này, cô không thể đẩy cậu ra.
-----------------
Lục Trầm tỉnh dậy khi mùi cháo nóng lan khắp căn nhà.
Cậu mở mắt rất chậm, như thể đang xác nhận xem mình có còn ở trong cơn ác mộng hay không. Khi nhìn thấy Tống Thanh Du đứng bên bếp, bóng lưng quen thuộc phản chiếu trong ánh nắng buổi sáng, đôi mắt cậu lập tức sáng lên.
Cậu ngồi bật dậy.
Chiếc chăn trượt xuống, cậu lại hoảng hốt, vội vàng nhìn quanh, đến khi thấy cô quay đầu lại.
Cô mỉm cười, giọng dịu đi:
“Em tỉnh rồi à?”
“Đánh răng rửa mặt xong thì ăn sáng nhé.”
Cậu không trả lời.
Chỉ là nhìn cô.
Nhìn rất lâu.
Ánh mắt ấy khiến cô có chút không quen, như thể bản thân đang bị đặt vào trung tâm thế giới của một người khác, một cảm giác nặng nề nhưng cũng khó nói thành lời.
Tống Thanh Du hỏi:
“Em sao vậy?”
Cậu lắc đầu, rồi như sợ cô biến mất, vội vàng xuống giường, đứng rất gần cô. Gần đến mức chỉ cần cô lùi một bước là sẽ chạm vào cậu.
Cô khựng lại một chút, rồi vươn tay xoa đầu cậu.
“Mau đi rửa mặt.”
Cậu ngoan ngoãn gật đầu.
Từ khoảnh khắc ấy, cô nhận ra một điều rất rõ ràng: Cậu bé này chỉ nghe lời cô.
-------------------
Những ngày sau đó, cuộc sống của Tống Thanh Du thay đổi một cách lặng lẽ.
Cô dẫn Lục Trầm đi làm giấy tờ, đi hỏi thăm khắp nơi, hy vọng có thể tìm được người thân cho cậu. Nhưng câu trả lời nhận được chỉ là những cái lắc đầu. Không ai nhận ra cậu. Không ai tới tìm.
Cậu luôn đi sát bên cô.
Khi cô nói chuyện với người khác, cậu sẽ đứng phía sau, nắm chặt vạt áo cô. Khi có ai nhìn cậu quá lâu, ánh mắt cậu sẽ trở nên lạnh lẽo, như một con mèo nhỏ dựng lông phòng vệ.
Có lần, một người phụ nữ tò mò hỏi:
“Con trai cô à?”
Tống Thanh Du chưa kịp trả lời thì Lục Trầm đã siết chặt tay cô hơn.
Cô nói theo bản năng.
“Không phải...”
“Là... em trai.”
Cậu ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt ấy, sâu và tối, như lặng lẽ ghi nhớ từng chữ cô nói ra.